Phát biểu cảm tưởng về bài thơ Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê

Đề bài: Phát biểu cảm tưởng về bài thơ Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê

phat bieu cam nghi ve bai tho ngau nhien viet nhan buoi moi ve que

Bạn đang xem bài: Phát biểu cảm tưởng về bài thơ Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê

Phát biểu cảm tưởng về bài thơ Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê

I. Dàn ý Phát biểu cảm tưởng về bài thơ Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê (Chuẩn)

1. Mở bài:

– Giới thiệu về tác giả, tác phẩm.

2. Thân bài:

a. Hai câu thơ đầu:
– Phép đối: ” Thiếu tiểu li gia, lão đại hồi”: Trẻ – già, rời nhà – quay về
=> Khoảng thời gian xa quê rất dài.

– Sự đối lập: “Hương âm vô cải, mấn mao tồi”:
+ Điều không thay đổi: giọng quê
+ Điều thay đổi: tóc mai đã rụng.
=> Thời gian có thể làm thay đổi vẻ bên ngoài (mái tóc đã bạc) nhưng không thể thay đổi những gì thuộc về nguồn cội, quê hương (giọng nói).
=> Tình cảm thủy chung, son sắt của thi sĩ dành cho quê hương.

b. Hai câu thơ sau:

– Nghịch lí khi trở về cố quốc: “Nhi đồng tương kiến bất tương thức/Tiếu vấn: khách tòng hà lai xứ?”
+ Trở về quê cũ nhưng lại được gọi là “khách”, trở thành một người xa lạ ngay trên chính quê hương của mình.
+”Nhi đồng” là thế hệ mới của quê hương, không nhìn thấy nhân vật trữ tình là một lẽ dĩ nhiên nhưng điều đó khiến cho thi sĩ không khỏi đau xót.
=> Lời thơ thể hiện sự bi hài, hóm hỉnh, thế nhưng ẩn sau lại là nỗi đau buồn xót của thi nhân.

c. Nghệ thuật:
– Sử dụng nghệ thuật đối tài tình.
– Kết cấu độc đáo, tình huống bất thần.
– Nhịp thơ chậm rãi cho thấy được tâm tư của thi sĩ.

3. Kết bài:

Khái quát về trị giá bài thơ

II. Bài văn mẫu Phát biểu cảm tưởng về bài thơ Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê (Chuẩn)

Hạ Tri Chương là một thi sĩ lớn đời Đường, là bạn “vong niên” với thi nhân Lý Bạch. Ông để lại cho đời hơn hai mươi bài thơ, trong đó bài thơ “Hồi hương ngẫu thư” hay “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê” là tác phẩm đặc sắc nhất của ông.

“Thiếu tiểu li gia, lão đại hồi
Hương âm vô cải, mấn mao tồi
Nhi đồng tương kiến, bất tương thức,
Tiếu vấn: khách tòng hà xứ lai?”

Quê hương là nơi thân thuộc, là nơi chôn nhau cắt rốn của mỗi người. người nào đi xa quê hương đều thương nhớ khôn nguôi. Như thi sĩ Giang Nam của Việt Nam cũng từng viết:”Quê hương nếu như người nào không nhớ/ Sẽ không lớn nổi thành người”.

Trong hai câu thơ trước tiên, thi sĩ Hạ Tri Chương đã nêu rõ tình viễn cảnh quê của mình.

“Thiếu tiểu li gia, lão đại hồi
Hương âm vô cải, mấn mao tồi”

(Khi đi trẻ, lúc về già
Giọng quê vẫn thế, tóc đà khác bao)

Tác giả đã sử dụng phép đối để làm vượt trội hoàn cảnh của mình: thiếu tiểu – lão đại (trẻ – già), li gia – hồi (rời nhà – quay về). Thi nhân đã phải rời xa quê hương, gia đình từ khi còn trẻ, sống tha phương ở nơi xứ người, tới khi già mới có thời cơ quay trở về quê hương. Thời gian cách biệt quê hương của thi sĩ là sắp như cả đời người, không phải một vài năm ngắn ngủi. Hạ Tri Chương ra đi vì sự nghiệp, vì chí lớn, nhưng rời xa gia đình, cố quốc có người nào mà không mong mỏi được trở về, nhất là khi tóc đã đổi màu. Vậy nên có thể thấy, câu thơ trước tiên là một lời giãi bày, một lời giảng giải cho sự “hồi hương” – trở về ngày ngày hôm nay của thi sĩ. Ở câu thơ thứ hai, tác giả xây dựng sự đối lập giữa cái thay đổi và cái không thay đổi. Những âm điệu của quê hương trong giọng nói vẫn vẹn nguyên thế nhưng mái tóc giờ đây đã chẳng còn “xanh” như trước, đã pha thêm những sương gió của đời người. Giọng quê là tương đối thở, là bóng vía của quê hương, của quê cha đất tổ vậy nên dù có tha phương ở nơi nào, thi sĩ cũng luôn giữ gìn tiếng nói ấy. Thời gian có thể thay đổi ngoại hình nhưng không thể làm phai nhạt tình yêu quê hương. Điều này cho thấy sự gắn bó, thuỷ chung son sắt của tác giả với quê hương của mình. Hơn nửa đời người sống trong vinh hoa phú quý, sống giữa chốn phồn hoa – Trường An, thế nhưng cuối đời, ông vẫn trở lại quê hương, vẫn giữ gìn được thanh âm của quê nhà, điều đó thật đáng khâm phục làm sao.

Thế nhưng, tự cuộc thế cũng có những nghịch lí của riêng nó. Và nghịch lí ấy diễn ra khi Hạ Tri Chương khi trở về quê hương:

“Nhi đồng tương kiến, bất tương thức,
Tiếu vấn: khách tòng hà xứ lai?”

(Trẻ con nhìn lạ không chào
Hỏi rằng: khách ở chốn nào lại chơi?)

Trở về quê cũ nhưng lại được gọi là “khách”, Hạ Tri Chương bỗng chốc ở trong tình cảnh trở thành một người xa lạ ngay trên chính quê hương của mình. Thế nhưng điều này cũng không bất thần, bởi tác giả đã xa quê từ rất lâu, lũ trẻ là thế hệ mới của ngôi làng, vậy nên chúng không biết ông là người nào cũng là một điều dễ hiểu. Dẫu vậy nhưng sự thơ ngây, hồn nhiên của những đứa trẻ khi hỏi “khách tòng hà xứ lai” lại vô tình trở thành nỗi đau, niềm đau xót đối với thi nhân về sự thay đổi của sự vật, con người nơi chôn rau cắt rốn. Đọc lời thơ mà ta thấy sự đối lập giữa hai vế của câu thơ, một bên là “tương kiến” – gặp gỡ nhưng bên còn lại lại là “bất tương thức” – không quen biết. Câu thơ tuy diễn tả một tình huống hóm hỉnh thế nhưng đằng sau đó lại mang một nỗi đau buồn man mác, ngậm ngùi, thấm thía của thi nhân. Về lại cố quốc, nhưng lại được hỏi là “khách ở chốn nào lại chơi?”, thử hỏi liệu có thể có người nào không cảm thấy đau xót trong lòng được chứ, đặc biệt là với một người con yêu quê hương, gắn bó với quê hương như Hạ Tri Chương?

Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê” có kết cấu độc đáo, tình huống bất thần khiến cho người đọc cảm nhận được rõ sự thay đổi về tâm trạng của thi sĩ. Nghệ thuật đối lập được vận dụng linh hoạt khiến cho ta cảm nhận rõ nỗi buồn, niềm đau xót cũng như tình yêu quê hương thắm thiết của thi sĩ. Tuy lời thơ mang đầy sự hóm hỉnh, nhưng nhịp thơ chậm rãi, mang tới cảm giác buồn man mác, vô cùng thấm thía.

Với một tình huống bi hài, hóm hỉnh, Hạ Tri Chương đã diễn tả cho chúng ta thấy được nỗi lòng của một người con xa xứ sau nhiều năm trở lại quê hương. Đó là cảm giác vui mừng khi được trở về thế nhưng cũng thấm thía, man mác buồn trước sự thay đổi của con người và cảnh vật. từ đó, ta thấy được tình cảm thiết tha, sâu nặng mà ông dành cho cố quốc của mình.

—————HẾT—————–

Để mở rộng thêm vốn hiểu biết về bài thơ Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê, kế bên bài văn mẫu trên đây, những em không nên bỏ qua những bài văn mẫu đặc sắc khác như: tìm hiểu bài thơ Hồi hương ngẫu thư của Hạ Tri Chương, Sơ đồ tư duy Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê, tìm hiểu hai câu thơ cuối bài thơ Hồi hương ngẫu thư, Cảm nhận về tình yêu quê hương trong bài thơ Hồi hương ngẫu thư.

Bản quyền bài viết thuộc Trường Cao đẳng Tài nguyên và Môi trường miền Trung. Mọi hành vi sao chép đều là gian lận!

Nguồn chia sẻ: https://cmm.edu.vn

https://cmm.edu.vn/phat-bieu-cam-nghi-ve-bai-tho-ngau-nhien-viet-nhan-buoi-moi-ve-que/

Trích nguồn: Cao đẳng Tài nguyên và Môi trường miền Trung
Danh mục: Giáo dục

Related Posts