Văn mẫu lớp 5

6 Bài văn Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm của tuổi thơ hay nhất



6 Bài văn Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm của tuổi thơ hay nhất

Bạn đang xem bài: 6 Bài văn Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm của tuổi thơ hay nhất

Trang trước

Trang sau

6 Bài văn Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm của tuổi thơ hay nhất

Đề bài: Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm của tuổi thơ.

Dàn ý Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm của tuổi thơ

a. Mở bài: Nêu tên loài cây gắn liền với những kỉ niệm của tuổi thơ của em.

b. Thân bài:

– Các đặc điểm nổi bật của cây đã gợi cảm xúc cho em khi quan sát.

– Mối quan hệ gần gũi giữa cây với đời sống, với tuổi thơ của em.

– Ý nghĩa, vai trò của loài cây trong cuộc sống của con người.

c. Kết bài: Tình cảm, ấn tượng của em đối với loài cây đó.

Văn mẫu lớp 5 | Tập làm văn lớp 5

Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm của tuổi thơ – tả cây khế

“Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày…”

Đối với em, cây khế trong vườn nhà là quê hương, là những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên, ngây thơ. Cây khế ấy đã gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp của em.

Cây khế được bố em trồng sáu năm nay rồi nhưng cây cũng không cao lắm, chỉ cao hơn em một chút. Gốc cây to bằng cổ tay của mẹ, màu nâu sẫm. Từ gốc cây chẻ ra hai cành lớn nâng đỡ tán lá bên trên. Cây xòe nhiều tán lá, sum suê, xanh rờn cả một góc vườn. Lá khế nhỏ, màu xanh lá nhạt, hình bầu dục. Lá khế cũng mọc đối xứng nhau như lá me, lá phượng vậy. Đến mùa ra hoa kết trái, khế chưa bao giờ phụ lòng người chăm sóc nó. Khế cho ra những chùm hoa tim tím nhỏ li ti. Hoa mọc sai chi chít thành từng chùm lớn. Quả khế có năm khía, màu xanh đậm. Khi chín khế chuyển dần sang màu vàng chanh, căng mọng nước. Em thích nhất lúc cắt ngang quả khế ra thành cách miếng nhỏ như hình ngôi sao trên trời. Ăn khế em luôn cảm nhận được vị ngọt thơm mà khế mang lại.

Cây khế này đã cùng với em lớn lên. Hồi học lớp một, trên đường đi học em có thấy những chúm hoa khế tím xinh xinh. Do thích quá em trèo lên tường “hái trộm” và bị ngã gãy tay. Khi hổi phục bố dắt em đi mua cây khế này và đào hố cho em trồng. Bố bảo: “Con hãy chăm sóc thật tốt để cây ra quả nhé!”. Ngày ngày em chịu khó tưới nước, nhổ cỏ quanh gốc cây để cây mau lớn. Cây khế khó khăn lắm mới cho ra những bông hoa đầu tiên nên em không dám hái. Em nhận ra hành động hái hoa khế là làm tổn thương đến cây. Em nghĩ: “Chắc cây đau lắm” và thầm xin lỗi cây khế. Kể từ đó em biết bảo vệ cây đặc biệt là cây khế vì cây cho con người nhiều hoa thơm, trái ngọt.

Thời gian trôi đi nhanh quá, chẳng mấy chốc cây khế nhỏ bé ngày nào đã lớn như vậy. Em tự nhủ sẽ cố gắng chăm sóc cây tốt hơn nữa để cây cho ra nhiều quả ngọt hơn.

Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm của tuổi thơ – tả cây tre

Bức tranh thanh bình của làng quê Việt Nam là cảnh sắc làng quê nông thôn với những biểu tượng đặc trưng mang đậm sắc thái dân tộc: mái đình cây đa, cánh cò, sáo diều, con trâu, luỹ tre… Dù đi đâu về đâu thì hình ảnh ấy vẫn sống mãi trong lòng mỗi người Việt Nam.

“ Ví dầu cầu ván đóng đinh

Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi”…

Cái hình ảnh “lắc lẻo” ấy cứ rung động nhẹ nhàng liên tiếp trong lòng tôi mãi mãi như lời ru của mẹ, nằm trên chiếc võng tre màu trà lên nước in bóng mẹ đã theo tôi đi hết cuộc đời. Cây tre là người bạn thân thiết lâu đời của người nông dân và nhân dân Việt Nam, với nhiều phẩm chất cao quý, nó đã trở thành biểu tượng về con người, về đất nước Việt Nam.

“Tre xanh xanh tự bao giờ. Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh” không biết tre có từ đâu, nhưng từ thời Hùng Vương thứ Sáu đã đi vào truyền thuyết lịch sử chống giặc cứu nước. Tre tượng trưng cho người quân tử bởi thân hình gầy guộc thẳng đứng, cao vút, bất khuất vươn lên bầu trời cao. Lá thì mong manh, manh áo cọc bao ngoài thì để dành cho măng, như người mẹ hiền âu yếm, hi sinh cho đứa con yêu bé bỏng. Dù gầy guộc nhưng tre vẫn biết sống chung biết kết nên luỹ nên thành, sự đoàn kết đó không sức mạnh gì tàn phá nổi. Những cây con thì nhọn hoắt, đâm thẳng, tự tin, vươn lên đầy sức sống, như sự tiếp sức cho thế hệ đi trước. Tre kiên gan bền bỉ vững chãi trong mọi môi trường sống dù bùn lầy, khô hạn, đất sỏi đất vôi bạc màu tre cũng xanh tươi mượt mà. Tre mộc mạc, nhũn nhặn, cứng cáp dẻo dai, thanh cao chí khí như người. Sự hoá thân ấy đã xoá bỏ ranh giới giữa con người với sự vật.

Tre là người bạn thân của con người , từ khi lọt lòng nằm trong chiếc nôi tre, lớn lên gắn bó với tre qua các trò chơi: tán hưng, ống thụt, làm diều, làm lồng đèn trung thu… Trưởng thành lao động dưới bóng tre những đêm trăng:

“Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng.

Tre non đủ lá đan sàng được chăng?”

Đến khi lấy vợ gả chồng thì cùng dựng mái nhà tranh có kèo cột tre , giường tre….Tre hiện diện trong đời sống con người từ ăn, ở, làm việc, trong phong tục, tập quán, dựng nhà dựng cửa… từ lúc sinh ra cho đến lúc mất đi, tre với con người sống chết có nhau chung thuỷ. “Dưới bóng tre ,thấp thoáng mái đình chùa cổ kính” là một nền văn hoá nông nghiệp, những nhọc nhằn, giần sàng, xay, giã đều có tre. Tre chẽ lạt gói bánh chưng khi xuân về, khít chặt như những mối tình quê cái thuở ban đầu nỉ non dưới bóng tre xanh. Tre trong niềm vui trẻ thơ, trong chút khoan khoái của tuổi già, khắng khít ràng buộc như định sẵn như tơ duyên.

Tre đi vào đời sống tâm linh như một nét văn hoá. Từ những câu hát, câu thơ như xâu chuỗi tâm hồn dân tộc “bóng tre trùm mát rượi”, một lời tâm sự về mùa màng “Cánh đồng ta năm đôi ba vụ. Tre với người vất vả quanh năm”, hay một khúc hát giao duyên “Lạt này gói bánh chưng xanh. Cho mai lấy trúc cho anh lấy nàng”. Nhạc của trúc của tre là khúc nhạc đồng quê. Những buổi trưa hè lộng gió, tiếng võng tre kẽo kẹt bay bổng, xao xuyến bâng khuâng man mác như lời của đồng quê của cuộc sống thanh bình.

Tre trong sự nghiệp dựng nước cũng bất khuất, can trường với khí tiết ngay thẳng: “Tre xung phong vào xe tăng đại bác. Tre giữ làng giữ nước, giữ mái nhà tranh, giữ đồng lúa chín. Tre hi sinh để bảo vệ con người”. Tre lăn xả vào kẻ thù vào cái ác, dù cái ác rất mạnh, để giữ gìn non sông đất nước, con người. Tre là đồng chí của ta, tre vì ta mà đánh giặc. Kì lạ thay cái cối xay tre là biểu tượng về cuộc đời lam lũ, về sự chịu đựng bền bỉ dẻo dai, vẫn là cây tre nhũn nhặn ấy, nó nhọn hoắt mũi tầm vông với sức mạnh của Thánh Gióng năm xưa đánh đuổi giặc Ân cứu nước.

Mai này, dù khoa học kỹ thuật có phát triển đến đâu, cũng không thể thay thế hình ảnh cây tre trong tâm hồn của con người Việt Nam. Nó trở thành cây tre tinh thần là bóng mát, là khúc nhạc tâm tình, còn là biểu tượng cao quý cho phẩm chất cốt cách con người Việt Nam.

Trích nguồn: Cao đẳng Tài nguyên và Môi trường miền Trung
Danh mục: Văn mẫu lớp 5

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button