Văn mẫu lớp 6

4 bài văn mẫu Kể về một chuyến về thăm quê hay nhất

4 bài văn mẫu Kể về một chuyến về thăm quê hay nhất

4 bài văn mẫu Kể về một chuyến về thăm quê hay nhất

Đề bài: Kể về một chuyến về thăm quê

Bạn đang xem bài: 4 bài văn mẫu Kể về một chuyến về thăm quê hay nhất

Bài văn mẫu 1

Quê hương là nơi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi chúng ta, là vùng kí ức ngọt ngào mỗi khi nhớ lại. Đối với mỗi người con xa quê, những chuyến về thăm quê thật quý giá biết bao. Với em cũng vậy, mỗi lần về thăm quê là một lần để nhớ mãi.

Bố mẹ em đều xa quê lên thành phố lập nghiệp nên mỗi năm chỉ có thể sắp xếp về thăm quê một hai lần trong những dịp nghỉ lễ. Dù đường xa nhưng bố mẹ vẫn cố gắng đưa em về cùng để thăm họ hàng. Em nhớ nhất lần về thăm quê vào hè năm ngoái, có thật nhiều kỉ niệm tuyệt vời.

Trước khi về quê, bố mẹ em đã lên kế hoạch từ rất lâu, chuẩn bị tươm tất mọi thứ, đặc biệt là quà biếu mọi người. Em cũng đã gom một số thứ đồ chơi yêu thích của mình để đem về quê tặng các em và anh chị họ. Em nghĩ chắc mọi người sẽ thích lắm đây, đặc biệt là cu Tít, mỗi lần gọi điện lại bi bô đòi ô tô đồ chơi. Em cũng chuẩn bị thật nhiều hoa điểm mười về tặng bà ngoại.

Đường từ nhà em về quê phải đi hơn bốn tiếng đồng hồ nhưng em không hề thấy mệt mỏi. Suốt dọc đường đi, cứ nghĩ đến việc sẽ được gặp lại bà và chơi cùng anh chị là em thấy lâng lâng trong lòng. Bầu trời hôm ấy cũng thật cao và xanh. Khi xe chạy gần đến đầu làng em đã thấy bóng cây đa cổ thụ thấp thoáng ở đằng xa. Em và bố mẹ bước xuống xe để đi bộ vào trong làng, cảm giác cảnh vật xung quanh thật thân thuộc và bình dị. Hai bên đường đi là những cánh đồng lúa đang trổ bông. Em có thể cảm nhận rõ hương lúa non ngào ngạt, thoang thoảng như mùi sữa. Cả nhà em đều bước thật nhanh vì mọi người chắc đang rất ngóng chờ. Kia rồi! Ngôi nhà mái ngói nhỏ nhắn bên đường chính là nhà bà em.

Vì biết nhà em về thăm quê nên tất cả mọi người đều tụ tập trong sân nhà bà để đón. Vừa thấy em, bà liền chạy đến ôm em vào lòng thật chặt. Mọi người ai cũng thân thiện, khuôn mặt tươi vui hớn hở. Các bác, các cô ai cũng đến xoa đầu em và khen em chóng lớn quá. Không khí buổi sum họp thật đầm ấm. Trưa hôm ấy, em được thưởng thức bao nhiêu món ăn ngon như: cá rô đồng, cua đồng, cà muối, … những món ăn tuy bình dị nhưng đậm đà tình cảm.

Sau bữa cơm gia đình, đến chiều, mấy đứa nhỏ chúng em rủ nhau ra bãi đất ven sông để chơi thả diều, bắt cào cào, … Những trò chơi ấy thật thú vị, ở thành phố em chưa bao giờ được chơi. Khi em tặng các em và anh chị đồ chơi ai cũng thích thú. Chơi xong, mấy anh chị em lại rủ nhau đi hái quả trong vườn, quả nào cũng lạ, cũng ngon. Tối đến, sau khi ăn uống tắm rửa xong, mấy đứa nhỏ chúng em lại quây quần bên tấm phản ngoài hiên nghe bà kể chuyện. Em đã ngủ quên từ lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, em dậy thật sớm để cùng bố mẹ sang thăm họ hàng xung quanh, ai cũng thân thiện và quý em lắm. Sau một tuần ở quê, em thật sự không muốn về thành phố chật chội nữa.

Cuối cùng em phải tạm biệt mọi người để lên đường về nhà. Em thích cuộc sống bình dị ở quê. Quê hương luôn là nơi bình yên nhất để mỗi người trở về. Trên đường về, trong đầu em văng vẳng mãi câu hát: “Quê hương nếu ai không nhớ sẽ không lớn nổi thành người”.

Bài văn mẫu 2

Mỗi năm, vào những dịp nghỉ lễ gia đình tôi thường lên kế hoạch đi chơi, đi du lịch hoặc thăm họ hàng. Kì nghỉ lễ lần này cũng vậy, gia đình tôi có chuyến về thăm quê ngoại.

Quê ngoại của tôi ở ngoại ô thành phố Hà Nội còn nhà tôi đang ở là một vùng quê. Quê tôi không quá phát triển nhưng cuộc sống gia đình tôi cũng khá sung túc, đầy đủ. Mỗi lần nghỉ lễ nếu các bạn khác về quê chơi thì tôi lại được lên thăm quê ngoại. Năm nay bố mẹ cho tôi đến quê ngoại chơi những 5 ngày. Mẹ bảo cho tôi về thăm ông bà nội ngoại của mẹ, thăm dì và chơi với các em. Nhà tôi đi từ 5 giờ sáng, càng đến gần quê ngoại những cánh đồng thưa dần, thay vào đó là những tòa nhà cao tầng, đường nhiều xe máy và ô tô hơn. Đường được trải nhựa đi rất êm nhưng thi thoảng có vài cái ổ gà làm cả nhà tôi nảy lên, bố mẹ và tôi cười xòa. Từ xe ô tô nhìn sang hai bên là những tòa nhà cao tầng, những quán nước và nhiều cửa hàng quần áo sang trọng. Nhà cửa san sát nhau, chủ yếu là nhà ống. Tầm 7 giờ, tôi về đến nhà ông bà ngoại, tôi chạy vào ôm ông bà và vội chạy đi xem mấy con chim cảnh ông nuôi. Ông hỏi:

– Cháu đi có mệt không? Này… về có lâu không?

– Dạ cháu đi không mệt đâu, lúc gần về cháu ngủ một chút ạ. Cháu được về chơi với ông bà 5 ngày nhé. Nhưng lúc nào về cháu sẽ nhớ ông bà lắm.

Ông cười vui, có vẻ rất cảm động. Bố mẹ tôi xách đồ vào nhà còn tôi quấn quýt bên ông bà. Nhà ông không rộng lắm, là nhà ống, mảnh sân nhỏ hẹp được ông xếp mấy chậu cây cảnh gọn gàng. Ông nâng niu chúng từng chút một, ông bảo vì cây ở nhà ông khó sống hơn ở chỗ quê nội tôi. Ông chỉ cho tôi thấy thân và lá cây cũng không mẫm được như cây nhà nội tôi, bởi đây là cây trồng trong chậu. Trên những tán cây ông treo hai cái lồng chim hoạ mi và chim khuyên. Bên cạnh nhà ông bà ngoại là nhà ông bà trẻ – em ruột của ông ngoại tôi. Bố mẹ tôi dẫn tôi sang chào ông bà và cậu mợ. Cậu hỏi thăm tình hình học tập của tôi và cho tôi một bộ đồ chơi rất đẹp. Trưa hôm ấy, cả nhà cậu mợ và nhà tôi cùng ăn cơm ở bên ông bà ngoại. Ông bà đã làm món vịt quay thơm lừng, món mà tôi thích nhất. Chiều ông dắt tôi ra công viên chơi. Ở đó có nhiều người nghe nhạc, nhảy múa, ai ai cũng vui vẻ, trẻ trung… Những ngày sau đó mẹ đưa tôi đi thăm hỏi hết các gia đình còn lại nhà ai tôi cũng thích nhưng tôi thích nhất là sang nhà dì. Dì lấy chồng gần nên các em hay được về ngoại hơn tôi. Dì rất nhớ tôi, hay nấu nhiều món ngon và dì chịu cho tôi ăn kem thoải mái, không cấm như mẹ. Tôi được ngủ nhà dì một hôm, hôm ấy anh em chúng tôi đã náo loạn cả khu chung cư nhà dì. Năm ngày trôi qua thật nhanh, tôi và bố mẹ phải về để tiếp tục công việc và học tập. Ông bà ngoại dặn dò bố mẹ tôi đi đường cẩn thận và tặng ông bà nội tôi một chút quà. Bà ôm tôi vào lòng thật chặt rồi đưa tôi ra xe.

Thời gian trôi qua thật nhanh, giá như tôi được ở quê ngoại lâu hơn nữa để được thăm họ hàng, được vui chơi nhiều hơn. Những ngày ở quê ngoại thường để lại cho tôi nhiều kỉ niệm đáng nhớ. Tôi sẽ không thể nào quên nơi mẹ đã sinh ra và lớn lên.

Bài văn mẫu 3

Hai tháng nghỉ hè đã đến, cuối cùng tôi cũng được trở lại quê hương yêu dấu, cứ nghĩ đến dịp được trở lại quê ngoại, lòng tôi lại vô cùng xao xuyến. Chắc chắn rằng chuyến đi về thăm quê này tôi sẽ có nhiều kỉ niệm đẹp và cảm thấy yêu quê hương mình nhiều hơn.

Mọi thứ ở thành phố dần làm cuộc sống tôi thêm nhàm chán: mọi người ở đó dường như lúc nào cũng bận rộn vào công việc, không quan tâm nhiều đến con cái… Chính vì vậy mà tôi luôn mong muốn được trở về quê ngoại của mình. Cuối cùng tôi cũng được đặt chân trên đất mẹ thân thương. Quê ngoại tôi vẫn mang một vẻ đẹp đặc biệt nhưng lúc này có phần hơi khác đó là đoạn đường đất ngày nào tôi cùng lũ bạn rủ nhau nghịch bẩn giờ đã đang được thi công sửa sang lại. Quê tôi lúc này có thêm nhiều nhà cao tầng hơn chứng tỏ đời sống con người ở nơi đây đang dần được nâng cao. Tôi cảm nhận được đầu tiên là không khí trong trẻo mang hương thơm dịu nhẹ của lúa chín làm tôi sực nhớ ra là sắp đến vụ thu hoạch. Lũy tre làng là nơi vui chơi của tuổi thơ, những cây chuyền, đánh chắc, những cánh diều,… tất cả mọi thứ đều ùa về trong tâm trí tôi. Xa xa trước mắt tôi là những chú trâu đang thung thăng gặm cỏ. Mọi thứ nơi đây luôn khiến cho tâm hồn tôi cảm thấy thư thái nhất. Tôi nghĩ rằng hai tháng nghỉ hè này mày sẽ có rất nhiều ý nghĩa.

Về đến nhà, ông bà ngoại đã chuẩn bị mọi thứ để chào đón tôi. Tôi ôm chầm lấy ông bà và hình như lâu lắm rồi tôi chưa cảm nhận được sự ấm áp thân thương này. Mọi sự áp lực và mệt mỏi đối với tôi bây giờ đều như tan biến, tất cả được thay bằng sự sảng khoái, thưu thái đến lạ thường. Tôi thật sự rất nhớ ông bà ngoại và có lẽ ông bà cũng vậy. Tôi kể cho ông bà nghe những gì tôi đã làm, những gì tôi đã học tập được khi ở thành phố, tôi còn lấy ra rất nhiều bài kiểm tra đạt điểm cao để cho ông bà xem. Đối với tôi thành phố luôn là một nơi xô bồ, không được bình yên như ở quê ngoại.

Mấy đứa bạn trong xóm kéo tôi ra ngoài chơi, chúng tôi trèo lên cây hái quả ăn, lâu lắm rồi tôi mới lại được trèo cây và tận hưởng lại cảm giác tuổi thơ. Tôi kể cho chúng tôi nghe về cuộc sống của mình trên thành phố. Rồi lũ bạn rủ tôi ra ngoài đồng chơi, chúng tặng cho tôi một món quà, đó là một rổ khoai lang nướng, món này trên thành phố tôi đã ăn rất nhiều nhưng khi ở đây tôi cảm nhận được một hương vị khác mà không đâu có được, đó là tình cảm của các bạn dành cho tôi. Món quà này được thực hiện bởi các đầu bếp nhí không chuyên nghiệp cho lắm nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng ngon và đáng trân trọng. Hoàng hôn dần buông xuống, những tia nắng yếu ớt nhuộm màu đỏ hồng chiếu và mặt ao lung linh huyền ảo, chúng tôi nằm dài trên đám cỏ nước nhìn những đám mây trôi bồng bềnh, góc thì trong xanh, góc thì hồng đỏ trông thật đẹp mắt! Chim chóc hót líu lo, có đàn thì chao liệng trên bầu trời có đàn thì sải cánh bay nhanh như sợ trời sắp tối. Gió từ đâu thổi về mát rượi cả cánh đồng, lũ trẻ chúng tôi mỗi đứa một chiếc sáo diều thả trên con đê. Có lẽ đã rất lâu rồi tôi mới có được một ngày thảnh thơi và đáng nhớ đến như thế!

Buổi tối, sau khi đã ăn cơm xong, cả nhà quây quần bên nhau kể chuyện vừa ngắm nhìn sao trăng trên trời. Bà lại kể cho tôi nghe những câu chuyện ngày xưa. Giọng bà trầm ấm, nghe sao mà da diết, bà kể cho chúng tôi nghe về những năm tháng chiến tranh, những năm tháng hào hùng của dân tộc, bà kể những chiến tích của các vị anh hùng, những sự hi sinh mất mát để đổi lại được cuộc sống yên bình như ngày hôm nay. Cả nhà tôi tâm sự cho đến tận khuya rồi mới đi ngủ. Tôi nằm bên cạnh bà, cảm thấy thật yên bình, mùi hoa đồng nội thêm cả chút hương vị lúa chín khiến tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Ngày qua ngày, tôi cứ quay theo kế hoạch của lũ trẻ, khi thì ra đồng bắt tôm tép, khi thì ra đê chơi, lúc thì lại quậy phá người lớn… Thế rồi kì nghỉ qua đi, chúng tôi sẽ không thể chơi với nhau thỏa thích như vậy nữa, tôi sẽ lại phải lên thành phố nhưng tôi sẽ luôn coi đây là một chuyến phiêu lưu mà tôi luôn nhớ mãi.

Ngày chia tay mọi người tôi vô cùng xúc động và luyến tiếc, chỉ ước rằng mọi thứ trôi thật chậm để tôi lại có thể để được sống trong những giây phút hạnh phúc. Tôi tạm biệt mọi người để trở lại với cuộc sống nơi thành phố nhưng những kỉ niệm về chuyến thăm quê ngoại lần này tôi sẽ không bao giờ quên.

“Xin hãy một lần đi về nơi ấy, để thấy quê mình vẫn đẹp vẫn thân thương, để làm chút gì cho mảnh đất quê hương…”, lời bài hát ấy luôn vang trong lòng tôi mỗi khi tôi nhắc về quê hương của mình. Quê ngoại tôi thật đẹp, ở đó có những người dân chất phác mộc mạc, họ thực sự gần gũi thân thiết, khó khăn hoạn nạn luôn giúp đỡ lẫn nhau … Tất cả mọi thứ ở quê hương tôi trên thành phố chẳng bao giờ có được, tôi sẽ luôn ghi nhớ mãi trong lòng những hồi ức đẹp ấy.

Bài văn mẫu 4

Hồi đầu năm học, bố em có hứa rằng nếu em đạt danh hiệu Học sinh giỏi thì đến hè bố sẽ cho về thăm quê. Em đã cố gắng phấn đấu để trở thành con ngoan, trò giỏi và bố em đã thực hiện lời hứa của mình.

Vào một buổi sáng đẹp trời, hai bố con em dậy từ rất sớm, chuẩn bị kĩ càng cho chuyến đi. Chiếc Honda được lau chùi sạch sẽ và đổ đầy xăng. Túi quà biếu ông bà nội mà mẹ em sắp sẵn từ tối hôm qua cũng đã được chằng buộc kĩ càng. Mẹ tiễn hai bố con ra cổng rồi nắm tay em dặn:

– Con thưa với ông bà là mẹ gửi lời kính thăm ông bà nhé! Chúc hai bố con một chuyến đi vui vẻ!

Chiếc xe máy như con tuấn mã nhẹ nhàng lao đi trên con đường trải nhựa phẳng phiu, rộng rãi. Cây cối, nhà cửa hai bên đường vùn vụt lùi lại phía sau. Gió sớm lồng lộng thổi làm cho tâm trạng em thêm náo nức. Hai tay ôm chặt lấy lưng bố, em vui vẻ cất tiếng hát:

  Quê hương là chùm khế ngọt
  Cho con trèo hái mỗi ngày
  Quê hương là đường đi học
  Con về rợp bướm vàng bay ...

Quê nội em ở huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, vùng đất nổi tiếng với hội Lim, với các làn điệu dân ca quan họ ngọt ngào, với tranh Đông Hồ nức tiếng gần xa. Bố em đã được sinh ra và lớn lên ở ngôi làng cổ ven sông Đuống. Xa quê, bố hay nhắc đến những kỉ niệm thời thơ ấu gắn liền với cây đa, bến nước, mái đình, …

Rong ruổi độ hơn một tiếng đồng hồ, hai bố con em về tới cổng làng. Một đoàn người tay liềm tay hái, vai quảy gánh đang ra đồng gặt lúa. Bố con em cất tiếng chào, bao nhiêu tiếng bà con tíu tít đáp lại. Lòng em ấm áp hẳn lên bởi tình cảm quê hương thân thiết.

Nhà ông nội kia rồi! Năm gian nhà ngói giữa một vườn cây trái sum suê. Hàng cau cao vút trồng dọc lối vào đeo những buồng sai quả. Giàn trầu bên giếng nước vẫn xanh tươi như trước. Dưới gốc cam, mẹ con đàn gà đang rỉa lông rỉa cánh …

Ông bà và các bác, các anh chị ùa ra đón. Người dắt xe, người xách túi … . Tiếng nói tiếng cười rộn rã cả một khoảng sân.

Ông nội dắt tay em vào nhà. Ông cười, chòm râu bạc rung rung:

– Cu Thuận con bố Thành năm nay học hành ra sao, kể cho ông nghe nào!

Em bẽn lẽn thưa rằng em đạt được danh hiệu Học sinh xuất sắc, ông vui lắm, xoa đầu em khen:

– Cháu ông giỏi lắm! Mấy tháng nữa là lên lớp 7 rồi, phải chăm ngoan hơn nữa nghe chưa!

Cả nhà cười vang. Em xấu hổ chạy đến nấp sau lưng bà nội.

Mấy ngày ở quê, em được dẫn đi thăm hết thảy họ hàng; được lên chơi chùa Bút Tháp, được theo các anh chị ra đồng xem thu hoạch lúa …

Vui nhất là đêm rằm, anh Tiến con bác Cả đưa em ra sân đình chơi cùng các bạn. Nào là trò rồng rắn lên mây, nào là trò ú tim tìm bắt, nào là trò chồng nụ chồng hoa … Chúng em tung tăng chạy nhảy trên thảm rơm vàng. Mùi rơm mới thơm nồng tỏa lan trong đêm trăng sáng. Dưới ánh trăng, cảnh vật quê em thật là thơ mộng.

Trên đường về thành phố, em thủ thỉ bên tai bố:

– Bố ơi, con thích sống ở quê lắm bố ạ! Tết này bố cho cả mẹ và em Hòa về quê ăn Tết, bố nhé!

Bố em bật cười:

– Ý kiến của con hay đấy! Con trai của bố!

Xem thêm các bài Văn mẫu cảm nghĩ, kể chuyện, tả cảnh, tả người, miêu tả lớp 6 hay khác:

Trích nguồn: Cao đẳng Tài nguyên và Môi trường miền Trung
Danh mục: Văn mẫu lớp 6

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button