Biểu mẫu

Phân tích nhân vật Ngô Tử Văn hay, ấn tượng nhất

Hướng dẫn cách phân tích nhân vật Ngô Tử Văn từ cơ bản đến nâng cao trong tác phẩm chuyện chức phán sử đền Tản Viên chi tiết và đầy đủ nhất mà các bạn có thể tham khảo dưới đây với Cmm.edu.vn ngay nhé !

Video hướng dẫn Ngô Tử Văn là người như thế nào

Bạn đang xem bài: Phân tích nhân vật Ngô Tử Văn hay, ấn tượng nhất

Hướng dẫn dàn ý phân tích NV Ngô Tử Văn

I. Mở bài:

“Chuyện chức phán sự đền Tản Viên” đã đề cao tinh thần khẳng khái, cương trực, dám đấu tranh chống lại cái ác, trừ hại cho dân của Ngô Tử Văn + Chuyện chức phán sự đền Tản Viên kể về Ngô Tử Văn – người vốn khảng khái, nóng nảy,thấy sự gian tà thì không thể chịu được.
Mọi người vẫn thường khen Văn là người cương trực.

II. Thân bài:

  • Ở làng Tử Văn sống trước có một ngôi đền linh ứng nhưng giờ đã thành ngôi đền có hồn của tên giặc xâm lược tử trận gần đó làm yêu quái trong dân gian.
  • Trước sự việc ngôi đền bị uế tạp và yêu quái có thể làm hại dân, “Tử Văn rất tức giận, một hôm tắm gội sạch sẽ, khấn trời rồi châm lửa đốt đền”.
  • Sự khẳng khái, nóng nảy của Tử Văn đã dẫn đến một hành động dũng cảm vì dân trừ hại.
  • Sự tức giận của Tử Văn không phải là sự tức giận cho riêng mình mà là sự tức giận cho mọi người dân đang bị yêu quái quấy nhiễu -> Vì thế mà việc làm của Tử Văn là đáng ca ngợi.
  • Sau khi đốt ngôi đền, Tử Văn ốm nặng rồi “thấy hai tên quỷ sứ đến bắt đi rất gấp, kéo ra ngoài thành vế phía đông”.
  • Lúc ở chốn âm cung, do chỉ nghe bên nguyên, Diêm Vương – vị quan toà xử kiện – người cầm cán cân công lí – cũng đã có lúc tỏ ra mơ hồ. Khi đứng trước công đường Ngô Tử Văn càng tỏ ra mình là người có khí phách.
  • Chàng không chỉ khẳng định: “Ngô Soạn này là một kẻ sĩ ngay thẳng ở trần gian” mà còn dũng cảm vạch mặt tên bại tướng gian tà với lời lẽ “rất cứng cỏi, không chịu nhún nhường chút nào”. Chàng chiến đấu đến cùng vì lẽ phải.
  • Từng bước, từng bước Ngô Tử Văn đã đánh lui tất cả sự phản công, kháng cự của kẻ thù, cuối cùng đã hoàn toàn đánh gục tên tướng giặc.
  • Sau khi được minh oan ở minh ti, Tử Văn trở về nhà chưa được 1 tháng thì Thổ công đến bảo Tử Văn nên nhậm chức phán sự ở đền Tản Viên. Thổ công nói: “người ta sống ở đời, xưa nay ai chẳng phải chết, miễn là chết đi còn được tiếng về sau” và khuyên Văn nên nhận.Thế là Văn vui vẻ nhận lời. Việc được nhận chức ở đền Tản Viên đã nói lên thắng lợi của chàng trong cuộc đấu tranh với tên hung thần xảo quyệt.
  • Sự thắng lợi này đã khẳng định chàng là người tốt, chính nghĩa, dám đấu tranh để thực hiện công lí.
  • Con người của chính nghĩa đã được đứng ra để thực hiện công lý là một thắng lợi có ý nghĩa sâu sắc, khẳng định niềm tin chính nghĩa nhất định thắng gian tà.

III. Kết bài:

Câu chuyện đề cao nhân vật Ngô Tử Văn – đại diện cho tầng lớp trí thức nước Việt giàu tinh thần dân tộc, chuộng chính nghĩa, dũng cảm, cương trực, dám đấu tranh chống lại cái ác trừ hại cho dân. Truyện còn thể hiện niềm tin công lý, chính nghĩa nhất định sẽ thắng gian tà.

Sơ đồ tư duy phân tích hình tượng Ngô Tử Văn

so do tu duy chuyen chu phan su den tan vien

Sơ đồ tư duy giới thiệu nhân vật ngô tử văn

so do tu duy chuyen chu phan su den tan vien 2

Sơ đồ phân tích nhân vật ngô tử văn ngắn gọn

so do tu duy chuyen chu phan su den tan vien 3

Sơ đồ tư duy phân tích phẩm chất tính cách của ngô tử văn

so do tu duy chuyen chu phan su den tan vien 4

Phân tích nhân vật ngô tử văn hay nhất

Chuyện chức phán sự đền Tản Viên ca ngợi khí tiết và khí phách của kẻ sĩ dũng cảm đương đầu với mọi thế lực đen tối, độc ác thâm hiểm trong cuộc đời, dám chấp nhận mọi nguy hiểm, ngay cả chết cũng không lùi bước và đó là nhân vật Ngô Tử Văn.

Đây là một trong số 20 truyện rất đặc sắc và độc đáo trích trong Truyện kì mạn lục của Nguyễn Dữ. Tác phẩm văn xuôi chữ Hán trong thế kỉ XVI từng được ca ngợi là “ thiên cổ kì bút”

Nhân vật Ngô Tử Văn chiếm bao cảm tình tốt đẹp trong lòng chúng ta. Quê anh ở Yên Dũng , Lạng Giang. Tính tình khảng khái, nóng nảy, ghét tà gian, được khen ngợi là một người cương phương.

Hành động đốt đền của Tử Văn đã làm cho mọi người “ lắc đầu lè lưỡi “ tỏ vẻ lo sợ cho kẻ hàn sĩ dám chọc tứ quỷ thần. Trước khi phóng hỏa, Tử Văn đã “ tắm gội chay sạch, khán trời” . Điều đó cho thấy, chàng tự cho việc làm của mình là chính đáng, sẽ được trời biết cho, phù hộ cho, đồng thời dám chấp nhận mọi nguy hiểm.

Với Tử Văn thì tên bách họ Thôi kia là một tên giặc trong đám quân Mộc Thanh đi xâm lược nước ta. Hắn đã bị giết, bị trừng phạt.  Lúc sống là tên giặc cướp, lúc chết “ phải làm yêu quái trong dân gian “ thì có gì đáng thờ. Phải đốt đền đi. Tử Văn tức giận là vì thế. Thử hỏi: trong vùng Lạng Giang thuở ấy đã có người nào dám làm như Tử Văn?

Có lẽ bị quỷ ám, ma báo thù nên Ngô Tử Văn sau khi đốt đền về đến nhà thì bị ốm, bị “ nổi lên một cơn sốt nóng sốt rét” chăng?. Trong khi sốt, chàng thấy một người đi đến “ đầu đội mũ trụ”, quần áo rất giống người phương Bắc, tự xưng là “ cư sĩ “ nặng lời trách móc chàng, đòi làm trả lại tòa đền. hăm dọa: “ phong đô không xa xôi gì … rồi sẽ biết !”.

Vốn đã coi kinh, đã căm ghét, nên Tử Văn “ mặc kệ” vẫn cứ ngồi ngất ngưởng tự nhiên, càng làm cho con ma họ Thôi cũng tức giận, phất áo ra đi. “Kẻ sĩ không sợ chết mà chỉ sợ không biết”. Tử Văn. cũng vậy thôi. Khen, chê là chuyện thường tình. Vì thế, đến chiều tối, Tử Văn lại gặp một ông già “ áo vải mũ màu đen, phông độ nhàn nhã” cho biết, ông vốn là Ngự sử đại phu thời Lý Nam Đế chết vì việc cần vương, đã được phong nhưng đã bị “ Tên hoạt tặc “ kia , tên tướng bại trận của Bắc Triều, hồn bơ vơ Nam quốc tranh chiếm mất miếu đền. Cụ già còn cho biết “ hắn đã kiện thầy ở Minh ti, thầy phải liệu kế, khỏi phải chết một cách oan uổng”. Trước Minh ti, thầy nhớ kêu “ xin tư giấy đến đền Tản viên, tôi sẽ khai rõ”.

Kiện tụng ở cõi trần đã khó, kiện tụng ở Minh ti chốn âm phủ thì chắc là khó khăn và rùng rợn biết bao. Chất truyền kì của truyện được tô đậm qua nhiều chi tiết vô cùng khùng khiếp. 

Ngô Tử Văn đã bị hai tên quỷ sứ đến bắt giải đi trong mấy chục trượng. Bị gai con quỷ dùng gông dài thừng lớn trói giải đi. Bước qua một cái cầu dài ước hơn nghìn thước bắc qua môt con sông lớn “ gió tanh sóng xám”, hơi lạnh thấu xương”. Có thể mấy vạn quỷ dạ xoa “ mắt xanh mắt đỏ, hình dáng nhanh ác” đứng chật hai đầu cầu canh giữ. Tử Văn bị dẫn vào cửa điện.

Cuộc đối chất diễn ra ở Minh ti thật gay go giữa Tử Văn và tên họ Thôi tướng tàu. Tử Văn “ rất cương chính, không chịu nhục chút nào” tên hoạt tặc cho Tử Văn là kẻ “ mồm năm miệng mười”, đơm đặt bịa tạc.

Hai bên “ cãi cọ nhau mãi vẫn chưa phân phải trái”. Diêm Vương bụng cũng sinh nghi. Khi Tử Văn xin Diêm Vương “ đem giấy đến đền Tản Viên để hỏi thực hư”, thì tên bách họ Thôi lên giọng đạo đức giả, xin Diêm Vương “ tỏ cái đức rộng rãi” và khoan tha cho kẻ học trò ngu bướng.

Diêm Vương rất công minh và nghiêm khắc. Khi sai nhân đến đền Tải Viên về tâu, ngài trách mắng các phái quan để lọt “ sự dối trá càn bậy”. Đại Vương ra lệnh trừng phạt tên tướng Tàu “ Lấy lồng sắt chụp vào đầu, khẩu gỗ nhét vào miệng, bỏ vào ngục Cửu U”. Ngài khen Tử Văn “ có công trừ hại”, sai lính đưa chàng về.

Cuộc đối tụng ở Minh ti, Tử Văn đã chiến thắng. Chính nghĩa và lẽ phải đã chiến thắng. Kẻ gian xảo, độc ác đã bị trừng phạt đích đáng.

Sau hai ngày chết đi, Tử Văn được sống lại. Cái đền cũ được dựng lại. Ngôi mộ của tên tướng tàu bị bật tung lên, hài cốt tan tành ra như cám. Tử Văn đã được tiến cử chức phán sự đền Tản Viên.

Qua nhân vật Ngô Tử Văn, tác giả ca ngợi nhân cách cao đẹp của một hàn sĩ dũng cảm, khẳng khái đấu tranh chống lại các ác trừ hại cho dân, thể hiện niềm tin vào công lý, chính nghĩa, còn bọn ác ma nhất định bị trừng phạt đích đáng.

Tham khảo thêm: Phân tích Mị trong đêm tình mùa xuân hay 

Phân tích hình tượng nhân vật Ngô Tử Văn Ngắn gọn

Nguyễn Dữ là tác giả nổi tiếng của văn học trung đại Việt Nam. Tên tuổi của ông gắn liền với tập truyện “ Truyền kỳ mạn lục”, một án “ thiên cổ kỳ bút” phê phán thói hư tật xấu và ngợi ca những phẩm chất tốt đẹp của con người qua những câu chuyện hư cấu kì ảo hoang đường. Chuyện chức phán sự đền Tản Viên là tác phẩm đặc sắc rút từ tập truyện này. Truyện ngợi ca phẩm chất tốt đẹp của chàng trí thức trẻ Ngô Tử Văn, qua đó truyền tải những bài học đạo đức làm người quý giá.

Nhân vật chính của tác phẩm Chuyện chức phán sự đền Tản viên xuất hiện ngay từ đầu truyện bằng mấy dòng giới thiệu trực tiếp ngắn gọn về tên họ,quê quán, tính tình, phẩm chất. Ngô Tử Văn được giới thiệu là người tính tình cương trực, thẳng thắn, khảng khái, nóng này, thấy sự gian tà thì không thể chịu được. Lời giới thiệu mang giọng ngợi khen, có tác dụng định hướng cho người đọc về hành động kiên quyết của nhân vật này. Đây cũng là cách xây dựng nhân vật có tính cách nhất quán quen thuộc trong truyện trung đại.

Trước hết, tác giải khắc họa hình tượng nhân vật Ngô Tử Văn qua một hành động rất khác thường, đó là đốt đền trừ tà. Chứng kiến ngôi đền trong làng bị yêu quái họ Thôi quấy nhiễu, làm tình làm tội với dân, với tính tình nóng nảy và bộc trực, không chịu đứng nhìn cái ác đang hoành hành, Ngô Tử Văn “ rất tức giận, một hôm tắm gội sạch sẽ, khấn trời rồi châm lửa đốt đền” trong khi “ mọi người đều lắc đầu lè lưỡi, lo sợ thay cho Tử Văn”.

“Đốt đền” đố là một hành động mà không phải ai cũng dám làm, bởi đền miếu là những nơi thờ cúng linh thiêng. Nếu chỉ thoáng qua thì chắc hẳn nhiều người sẽ nghĩ đây là một hành động bồng bột, thiếu suy nghĩ của một kẻ đang trong cơn nóng giận. 

Nhưng không, trước khi đốt đền, Ngô Tử Văn đã tắm gội chay sạch, khấn trời đất công khai và đàng hoàng rồi mới châm lửa đốt. Người tri thức này hiểu được sự linh thiêng của thần thánh, trời đất cũng nhận biết được hành động mình đang làm nên đã tiến hành đầy đủ những nghi lễ chứ không phải là hành động làm càn của một kẻ vô học. Đó không phải là một sự liều lĩnh nữa, mà ở đây đã chứng tỏ bản lĩnh dám đương đầu với những khó khăn, thử thách để giành lại ngôi đền, giành lại cuộc sống bình yên cho dân làng của Ngô Tử Văn.

Chàng đốt đền bởi chàng bất bình, tức giận vì hồn ma viên bách hộ đã chiếm giữ ngôi đền để tác oai tác quái trong nhân gian, tất cả là vị lợi ích chung của nhân dân chứ không bởi bất kì một lý do cá nhân nào của Ngô Tử Văn. Không phân biệt con người hay ma quỷ, lẽ công bằng đều được chàng thực thi.

Chàng như ánh sáng của chính nghĩa không chỉ dũng cảm đẩy lùi gian tà mà còn đánh vào sự mê tín, mê hoặc làm cho con người ta trở nên yếu đuối, nhu nhược. Phải chăng ý thức trách nhiệm cùng lương tâm của một kẻ sĩ đã không cho phép Tử Văn chỉ đứng nhìn ngay cả khi biết những hành động đó có thể làm cho chàng gặp nguy hiểm?

Sự cương trực, khảng khái của Ngô Tử Văn còn bộc lộ qua thái độ của chàng với hồn ma tên tướng giặc. Tướng giặc khi sống là kẻ xâm lược nước ta, tàn hại dân ta, khi chết rồi vẫn quen thói ỷ mạnh hiếp yếu, cướp nơi ngụ cư của thổ thần nước Việt, lại còn gian trá bày trò đút lót rồi tác yêu tác quái với nhân dân trong vùng. Hắn lại còn hiện hình, xảo quyệt làm như mình là kẻ bị hại, dùng lời lẽ trịch thượng mắng mỏ, đe dọa Ngô Tử Văn. 

Trước sự ngang ngược trắng trợn, quyền phép đáng sợ của hồn ma tướng giặc, “ Tử Văn mặc kệ, vẫn cứ ngồi ngất ngưởng tự nhiên”. Chàng ung dung khi đối mặt với những nguy hiểm bởi chàng tin vào chính nghĩa mà mình đang nắm giữ, tin hành động của mình là đành động theo lẽ phải. Sự tư tin của người trí thức một lần nữa chứng tỏ bản lĩnh phi phàm, cái cần thiết nhất để Tử Văn có thể bảo vệ chính nghĩa.

Tính cách kiên định chính nghĩa của Ngô Tử Văn còn thể hiện rõ trong quá trình chàng bị lôi xuống địa phủ. Cảnh địa phủ rùng rợn với quỷ sứ hung ác, con sông đầy gió tanh sóng xám. Tử Văn bị bọn quỷ sai lôi đi rất nhanh, bị phán xét lạnh lùng là kẻ “ tội sâu ác nặng” không liệt vào hàng khoan giảm, bị kết thêm tội ngoan cố bướng bỉnh nhưng chàng chẳng hề run sợ, không hề nhụt chí, một mực kêu oan, đòi phải được phán xét công khai, minh bạch: “ Ngô Soạn là một kẻ sĩ ngay thẳng ở trần gian, có tội lỗi gì xin báo cho, không nên bắt phải chết một cách oan uổng.

Khi đối diện trước Diêm Vương uy nghiêm, Tử Văn đấu tranh vạch tội tên tướng giặc bằng những lí lẽ cứng cỏi, bằng chứng không thể chối cãi, giọng điệu rất đanh thép vững vàng. Chàng đã bảo vệ lẽ phải mà bất chấp tính mạng của mình. Không chịu khuất phục trước uy quyền, kiên quyết đấu tranh cho công lý và lẽ phải đến cùng. Và đúng như ý nguyện của nhân dân, lẽ phải luôn chiến thắng, Tử Văn đã chiến thắng trước hồn ma gia trá của tên tướng giặc, bảo toàn được sự sống của mình, được tiến cử vào chức phán sự đền Tản Viên, chịu trách nhiệm giữ gìn, bảo vệ công lý.

Chiến thắng ấy của Ngô Tử Văn có nghĩa vô cùng to lớn, đã trừng trị đích đáng hồn ma tướng giặc xảo trá, làm sáng tỏ nỗi oan khuất, phục hồi chức vị cho thổ thần nước Việt, giải trừ tai họa cho nhân dân.

Đặc biệt, khi nhận chức phán sự ở đền Tản Viên, Tử Văn đã tỏ rõ là một người sống có trách nhiệm và luôn vì mọi người. Chàng chấp nhận từ bỏ cuộc sống trần gian để trở thành quan phán sự, giữ gìn công bằng cho nhân dân, bênh vực kẻ yếu thế và trừng trị kẻ gian tà, đó là một sự hy sinh lớn mà nhiều người không dám làm. 

Tóm lại, với những tình tiết li kì hấp dẫn, kì lạ hoang đường, tác giả đã xây dựng hình tượng nhân vật Ngô Tử Văn là người chính trực, khảng khái, dũng cảm bảo vệ công lý đến cùng, là một kẻ sĩ cứng cỏi của dân tộc Việt Nam. Qua nhân vật, tác giả Nguyễn Dữ đã khẳng định niềm tin chính nghĩa nhất định thắng gian tà, thể hiện tinh thần tự tôn dân tộc, bộc lộ quyết tâm đấu tranh triệt để với cái xấu, các ác. Ngô Tử Văn là một tấm gương cho thế hệ trẻ chúng ta noi theo.

Cách phân tích hành động Ngô Tử Văn đốt đền Tản Viên

Chuyện chức phán sự đền Tản Viên là một trong những truyện hay, tiêu biểu nhất trong Truyền kì mạn lục của Nguyễn Dữ. Nổi bật nhất trong tác phẩm là kẻ sĩ cương trực, thẳng thắn Ngô Tử Văn. Nhân vật đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng bạn đọc, đồng thời tác giả cũng gửi gắm những tư tưởng, quan điểm về xã hội và con người qua hình tượng nhân vật này. Ngô Tử Văn là hình tượng kẻ sĩ tiêu biểu cho nền văn học trung đại, mang trong mình tính cương trực, khẳng khái.

Khác với những câu chuyện trong truyền kì mạn lục, giới thiệu về nguồn gốc, xuất thân nhân vật, hành trình số phận nhân vật từ đầu đến cuối, thì trong tác phẩm này chỉ chọn một thời điểm, một lát cắt có ý nghĩa nổi bậc, để bộc lộ đầy đủ tính cách của nhân vật. Chuyện có kết cấu như một màn kịch ngắn, qua màn kịch này toàn bộ tính cách, phẩm chất của nhân vật đã được phô bày. 

Mở đầu tác phẩm, tác giả giới thiệu nhân vật Tử Văn vốn là một người khẳng khái, nóng nảy, thấy sự gian tà thì không thể chịu được. Toàn bộ câu chuyện phía sau là để minh chứng cho nhận định ban đầu ấy.

Tính cách thẳng thắn, cương trực ấy được bộc lộ trực tiếp qua ngôn ngữ và hành động của nhân vật Ngô Tử Văn. Trước hết, là hành động Tử Văn đốt đền của tên tướng giặc họ Thôi. Vào cuối đời Hồ có tên tướng giặc họ Thôi, tên này tử trận gần miếu thổ thần nên đã cướp đền của thổ công để trú ngụ. Khi ở đền, hắn chẳng những không phù hộ cho dân mà còn tác oai tác quái trong nhân gian. Thấy sự gian tà, Tử Văn vô cùng tức giận, nên đã châm lửa đốt đền. Hành động ấy đã cho thấy sự dũng cảm và quyết tâm trừ hại cho dân.

Sau khi đốt đền, chàng vung tay không cần gì cả, Tử Văn đã quyết đấu, quyết sống chết một phen với kẻ gian tà. Hơn nữa, hành động của chàng không phải là hành động bộc phát, mà đã có sự suy nghĩ, chuẩn bị từ trước. Trước khi đốt đền, Tử Văn đã tắm gội sạch sẽ, khấn trời rồi mới tiến hành hành động đốt đền của mình.

Tuyên chiến với kẻ thù có sức mạnh lại vô cùng hiểm ác, nhưng Tử Văn lại không hề tỏ vẻ sợ hãi, trước những lời buộc tội của hồn ma, bằng những lời đạo lý nho gia hay hăm dọa thì Ngô Tử Văn vẫn tin vào sức mạnh chính nghĩa và công lý. Tử Văn ngồi ngất ngưởng tự nhiên, thái độ ung dung, thản nhiên coi thường lời buộc tội và đe dọa. Đó không phải là hành động của kẻ bất cần của kẻ không sợ sống chết mà là hành động tự tin của người nắm chính nghĩa.

Trước những lời hăm dọa, Ngô Tử Văn vẫn nhất quyết không nghe lời hắn xây lại đền. Đêm hôm ấy, sau khi đốt đền xong, Tử Văn trở bệnh nặng và có hai tên quỷ sứ bắt xuống âm ti. Đến đây, cuộc chiến đấu càng trở nên cam go, quyết liệt hơn và Diêm Vương chỉ nghe từ một phía từ tên tướng giặc họ Thôi. Trước tình thế áp đảo, Tử Văn càng tỏ ra bình tỉnh và bản lĩnh hơn, chàng tâu trình đầu đuôi sự, lời lẽ vô cùng cứng cỏi, không hề có chút nhúng nhường. 

Sở dĩ Ngô Tử Văn có được bản lĩnh ấy cũng một phần nhận được sự trợ giúp của vị thổ thần nước Việt. Nhưng sự thành công của Ngô Tử Văn khi chiến thắng tên ma họ Thôi là từ sự dũng cảm của chàng và xuất phát từ khát vọng cao cả muốn thực thi công lý, đem lại bình yên cho người dân. Cuối cùng phần thắng đã thuộc về Tử Văn, thuộc về người cương trực, nghĩa khí và kẻ có tội đã được trừng trị thích đáng. Diêm Vương đã nhận thấy ai là người có tội và sai quân lính đưa Ngô Tử Văn về cõi trần. Xét Tử Văn đã có công trừ hại giúp dân, nên đã chia một nửa xôi lợn do dân cúng tế với vị thổ thần. Hơn nữa, Tử Vân còn được thổ thần tiến cử giữ chức phán sự đền Tản Viên.

Qua kết thúc có hậu này, tác giả Nguyễn Dữ muốn đề cao triết lý “ ở hiền gặp lành, ác giả ác báo”. Xây dựng hình tượng nhân vật Ngô Tử Văn, tác giả chủ yếu phát họa tính cách nhân vật qua hệ thống ngôn ngữ và hành động. Không chú trọng miêu tả tâm lí nhân vật, đặt nhân vật vào lát cắt để xử lý vấn đề do đó làm nổi bật những phẩm chất tốt đẹp của nhân vật

Kết luận: Đây là những bài văn mẫu phân tích nhân vật Ngô Tử Văn đơn giản, hay nhất mà các bạn có thể tham khảo.

Từ khóa tìm kiếm : phân tích ngô tử văn,phân tích nhân vật tử văn,phan tich nhan vat ngo tu van,”phân tích nhân vật ngô tử văn trong tác phẩm chuyện chức phán sự đền tản,viên”,ngô tử văn được giới thiệu như thế nào,ngô tử văn là ai,phân tích nhân vật ngô tử văn trong truyện,phân tích về nhân vật ngô tử văn,phẩm chất của ngô tử văn,phân tích nhân vật ngo tử văn,cách giới thiệu nhân vật ngô tử văn,tính cách ngô tử văn

Đánh Giá

9.7

100

Hướng dẫn oke ạ !

User Rating: 3.38 ( 3 votes)

Trích nguồn: Cao đẳng Tài nguyên và Môi trường miền Trung
Danh mục: Biểu mẫu

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button