Văn mẫu lớp 5

11 Bài văn Tả cây có bóng mát hay nhất



11 Bài văn Tả cây có bóng mát hay nhất

Bạn đang xem bài: 11 Bài văn Tả cây có bóng mát hay nhất

11 Bài văn Tả cây có bóng mát hay nhất

Đề bài: Tả cây có bóng mát.

Dàn ý Tả cây có bóng mát

a. Mở bài: Giới thiệu cây muốn tả.

• Cây do ai trổng?

• Trồng ở đâu? Được bao lâu rồi?

b. Thân bài:

• Tả bao quát:

– Dáng cây to, cao.

– Tán cầy rộng.

• Tả chi tiết:

– Thân cây lớn màu nâu, xù xì, thô ráp, nhiều mấu.

– Cành cây chĩa ngang và rất nhiều cành, tán lá gồm nhiều tầng rất đẹp.

– Chim chóc thường làm tổ trên tán lá.

– Gốc là nơi tránh nắng, vui chơi…

• Tả vẻ đẹp của cây qua từng mùa:

– Mùa xuân:

+ Cây lấm tấm những chồi non trông rất xinh xắn.

+ Bỗng một hôm cây xòe những lá non mơn mởn.

– Mùa hạ:

+ Cây xanh um lá.

+ Những chú chim đua nhau làm tổ.

– Mùa thu: Những lá cây bắt đầu ngả màu: những màu sắc vô cùng vui mắt, nào là lá xanh, lá nâu, lá vàng.

– Mùa đông:

+ Thân cây lộ rõ vẻ sần sùi, những cái u trên thân trơ ra với gió đông lạnh lẽo.

+ Cành cây trơ trụi lá, gầy guộc, nâu xám.

c. Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em.

Văn mẫu lớp 5 | Tập làm văn lớp 5

Tả cây có bóng mát – tả hàng hoa sữa

“Trời se lạnh dệt mành sương mỏng

Đường Nguyễn Du hương đọng tơ tình

Mùa thu ủ nụ trắng xinh

Hương thơm hoa sữa lặng thinh bên hồ.”

Cứ nhắc tới loài cây “lặng thinh bên hồ” đó là trong em hiện về hình ảnh hàng hoa sữa nồng nàn ven hồ Tây. Dù chúng lặng thinh nhưng loài cây ngát hương này luôn biết cách cất tiếng nói của riêng mình.

Nhìn từ xa, hàng hoa sữa như những chiến binh xanh đang nắm tay nhau canh giữ lòng hồ. Các bác chăm vườn đã khéo léo xây cho mỗi cây một chiếc bồn thật đẹp. Từng thân cây hoa sữa cao vút, vươn thẳng lên trời như cột đá cẩm thạch. Quanh năm, chúng khoác lên mình chiếc áo xám bạc, mốc thếch vì nắng mưa. Cành cây hoa sữa mập mạp, chắc khỏe, mọc theo đường tròn quanh thân. Cành tỏa rộng chẳng khác nào gọng của chiếc ô xanh nhiều tầng khổng lồ. Chiếc ô ấy chính là vòm lá xanh tươi mơn mởn. Lá cây mọc chụm lại. Mỗi chiếc lá thon dài gần giống lá đào nhưng mặt lá chúng nhẵn mịn hơn và không có nhiều đường gân nổi lên. Vòm lá hàng hoa sữa lúc nào cũng không ngớt tiếng xào xạc. Có lẽ, tiếng xào xạc này chính là lời mời rủ đàn chú ve sầu đi đến dạo chơi mỗi độ hè về. Đàn ve vẻ mừng vui lắm, cứ ngân vang mãi khúc ca mua hạ “ ve…ve…ve”.

Lá hoa sữa dường như xanh tốt quanh năm. Chính vì vậy, người ta thường trồng hoa sữa ven đường, trường học hay công viên để chúng tỏa bóng mát. Ven hồ Tây, những hàng ghế đá xếp dài dưới bóng hoa sữa. Ngồi đây, người ta có thể ngắm nhìn lòng hồ thỏa thích. Tên loài cây gắn với hoa: hoa sữa. Mùa thu, hoa sữa mọc từng chùm trắng sữa như những quả cầu ngộ nghĩnh. Lúc này, hàng hoa sữa thay áo mới, chiếc áo xanh biến mất, thay vào đó là chiếc váy trắng tinh khôi. Hoa sữa đẹp đến kì lạ! Từng cánh nhỏ li ti nhẹ rơi trong gió. Khắp mặt đất được trải tấm thảm hoa sữa trắng xóa một màu. Hương hoa sữa thơm nồng, ngào ngạt. Mỗi khi chị gió bay ngang qua, làn hương ấy cũng tung tăng theo chị tỏa đi khắp muôn nơi.

Chắc rằng, vì hương nồng nàn, vì sắc trắng xóa riêng biệt mà hoa sữa trở nên đặc trưng của thu Hà Nội. Em yêu thu Hà Nội và yêu cả hàng hoa sữa ven hồ. Dù mai sau có đi đâu, về đâu, hương hoa sữa sẽ mãi nồng nàn trong trái tim em.

Tả cây có bóng mát – tả cây vú sữa

Cây vú sữa bố em trồng ở góc sân, thuở em còn là đứa trẻ lên năm, nay đã qua hai mùa trái ngọt. Mùa nào cũng sai bông trĩu quả. Và bây giờ, cây đang bước sang mùa quả thứ ba, nó đang độ tuổi trưởng thành.

Gốc cây to, một vòng tay em ôm mới xuể. Rễ cọc ăn sâu xuống đất, những chiếc rễ phụ trồi lên mặt đất, khum khum như con rắn. Vỏ cây màu nâu, sần sùi như đất nẻ vì nắng hạn. Thế nhưng, cây vẫn vững chãi với thời gian. Cây lớn trông thấy, mới ngày nào ngọn cây mới chấm mái hiên, nay cây đã cao khuất mái ngói của nhà em. Trên cao, thân tỏa nhiều cành, vòm lá xum xuê. Khác với nhiều lá cây khác, lá vú sữa có hai mặt phân biệt, mặt trên nhẵn bóng, màu xanh lục, mặt dưới nham nhám, màu gạch sẫm. Phía dưới lá có nổi những đường gân như xương cá. Đến mùa, hoa trổ từng chùm, nhỏ li ti. Đến kì hoa kết trái. Quả non màu xanh nhạt. Quả chín màu tím sẫm. Nhìn những quả tròn lủng lẳng trên cành thật thích mắt. Trái nào cũng căng tròn, bóng mượt. Nhìn cây vú sữa, em nhớ lại câu chuyện kể của bà về sự tích cây vú sữa. Oi tấm lòng người mẹ trong câu chuyện như biển hồ lai láng. Tình mẹ như dòng sông chảy mãi. Mẹ luôn mang đến cho con những hương vị ngọt ngào như dòng sữa trong quả chín. Dòng sữa ngọt ấy thanh khiết biết bao.

Đúng là một cây ăn trái quý hiếm, giàu biểu tượng về người mẹ. Cầm quả vú sữa trên tay, em thầm cảm ơn bố đã trồng cây cho em ăn quả, cảm ơn mẹ đã nuôi dưỡng, sinh thành. Em nguyện ra sức học giỏi để không phụ lòng cha mẹ.

Tả cây có bóng mát – tả cây dừa

Cứ mỗi lần về quê ngoại chơi, em rất thích ngồi dưới những gốc dừa ở ngoài vườn để hóng mát. Cơn gió thoảng qua, từng tàu lá xào xạc nghe rất vui tai.

Thoạt nhìn cây dừa như một cái ô khổng lồ vươn thẳng lên trời, phủ bóng mát cả một góc vườn. Gốc dừa lớn, tua tủa chùm rễ ăn sâu, bám chắc xuống đất. Thân dừa cao, xốp màu nâu xám có những khoanh tròn nối nhau. Trên ngọn, lá mọc thành vòng tròn xoe đều. Có tàu dừa lớn, dài đến cuống. Mỗi lá có nhiều khía, tách lá làm nhiều mảnh nhỏ. Từ các nách bẹ, từng chùm quả mập mạp màu trắng sữa chìa ra, dần dần biến thành quả. Lúc đầu màu trắng đục như sữa bò, dần dần lớn lên xanh dần. Khi lớn bằng trái bưởi, mỗi cuống quả dừa có một cái râu dài. Trái dừa tròn, phía dưới đuôi hơi thon lại. Ngoài cùng là lớp xơ bao bọc đến lớp gáo mỏng, cứng. Lúc hái xuống, dừa không có hương vị, nhưng khi bổ ra để lộ lớp cơm trắng tinh, béo ngậy. Trong cùng là nước dừa ngọt mát, trong lành.

Em nghĩ, cây dừa thật có ích cho con người. Mọi thứ từ cây dừa sinh ra đều dùng được. Nước dừa uống, cơm trái dừa dùng để ăn, ép dầu, làm kẹo, cung cấp cho công nghiệp chế biến thực phẩm… Lá dừa vừa che bóng mát, vừa dùng cọng để đan thành những chiếc giỏ đựng hoa thật xinh xắn.

Tả cây có bóng mát – tả cây xà cừ

Sân trường em có rất nhiều loại cây bóng mát, tỏa bóng râm khắp sân trường. Nhờ thế, những giờ ra chơi của chúng em vẫn diễn ra sôi động kể cả trong những ngày trời nắng gắt. Em thích nhất là ngồi dưới gốc cây xà cừ ở giữa sân.

Đây là một cây cổ thụ ở trường em, từ thời anh chị em còn học tiểu học cây đã được trồng lâu lắm rồi. Cây xà cừ rất lớn, tỏa bóng râm cả một vùng rộng. Nhìn từ xa, cây như một chiếc ô khổng lồ sừng sững giữa sân trường. Cây cao bằng ngang tầng hai của tòa nhà chính, thân cây to, hai người ôm không xuể. Thân màu nâu sẫm, sần sùi và có đốm bạc, đôi chỗ lớp vỏ bong ra để lộ bên trong một lớp thân nhỏ màu nâu nhạt. Từ thân chính, cây chĩa ra thành 3 cành lớn tỏa ra ba phía. Những cành này cũng đã lớn, to gần bằng gốc cây bàng. Những cành nhỏ cứ thế đua nhau mọc ra đan xen nhau, từ dưới nhìn lên tựa như đang lạc vào một khu rừng nguyên sinh, cành lá nhiều không đếm xuể. Có cành hơi sà xuống thấp, gió thổi la đà. Lá cây xà cừ như các loại lá cây thường, không to như lá bàng, lá màu xanh lá chuối, phủ kín các cành cây, gió thổi qua nghe xào xạc . Dưới gốc cây là những chiếc rễ to sần sùi lên xuống nhìn như những con trăn vậy. Ngày nắng hay ngày mưa, cây xà cừ vẫn đứng sừng sững giữa sân trường như một người vệ sĩ đầy khỏe khoắn và quyền lực. Những ngày xuân, cây xà cừ thay lá, những chiếc lá vàng rụng xuống hết cũng là lúc mà chồi non giăng đầy, một màu xanh non tươi mới và giàu sức sống. Em hay cùng bạn bè xuống đây chơi nhảy dây, đọc sách và trò chuyện, vừa râm lại vừa thoáng mát. Ánh nắng len lỏi qua tán cây chỉ còn là những tia nắng nhỏ. Chúng em hay nhặt những quả xà cừ làm con quay xem của ai được lâu hơn, giờ ra chơi vì thế mà càng vui nhộn.

Em rất yêu quý cây xà cừ ở trường em, chúng em thường âu yếm gọi cây bằng một cái tên thân thương “Bác xà cừ”. Em và các bạn sẽ chăm sóc bác xà cừ thật tốt để bác luôn tỏa bóng mát và làm đẹp cho ngôi trường của em.

Tả cây có bóng mát – tả cây tràm

Trường em có trồng nhiều loại cây cho bóng mát, nhưng em thích nhất là cây tràm ở gần cổng trường.

Nhìn từ xa, cây tràm giống như một cây dù khổng lồ. Cây phát triển nhanh, vượt cao khỏi cổng trường. Rễ cây to nhô lên khỏi mặt đất trông giống như một đàn rắn đang bò. Thân tràm to đến hai vòng tay em ôm lại, vỏ sần sùi màu đen sậm. Vượt cao khỏi mặt đất độ hai thước, thân tràm chẻ thành hai nhánh. Mỗi nhánh đều có nhiều cành con chìa ra bốn phía, mang đầy những chiếc lá nhỏ màu xanh, hình trăng lưỡi liềm. Mùa hè, lá chuyển sang màu vàng. Mỗi khi có cơn gió thoảng qua, những chiếc lá vàng lại lìa cành. Chúng dạo chơi trên mặt đất. Một vài chiếc lá bay đến cái ao cạnh trường, thả thuyền trôi trên mặt nước. Xen lẫn giữa đám lá xanh um, ẩn hiện những cánh hoa vàng lấp lánh ánh nắng như những chùm kim tuyến. Đôi lúc, những cánh hoa nhỏ xinh xắn ấy rơi xuống, bay nhè nhẹ trong không gian, tạo nên một khung cảnh thật nên thơ. Quả tràm màu xanh, xoắn tròn như trái keo non. Về già, quả đổi sang màu đen sậm. Nếu lấy quả chà trong nước, sẽ nổi lên những bọt trắng xoá như xà phòng…

Giờ chơi, chúng em đến quây quần bên gốc tràm vui đùa, trò chuyện. Thỉnh thoảng, vài chiếc hoa vàng rơi lác đác trên mái tóc như làm duyên cho chúng em. Có bạn nghịch ngợm hơn lại đến ôm góc cây xoay vòng, trông có vẻ thích thú lắm.

Vào buổi bình minh, ông mặt trời nhô lên chiếu những tia nắng hồng xen qua kẽ lá làm óng ánh những giọt sương mai. Từng đàn chim kéo nhau về nhảy nhót, hót líu lo. Vài con bướm đậu trên những cánh hoa ngào ngạt hương thơm. Đêm về, từng cơn gió thổi làm lay động những chiếc lá, tạo nên một âm thanh êm dịu.

Em thích cây tràm lắm, vì tràm chẳng những cho chúng em bóng mát để vui chơi mà còn tăng thêm vẻ đẹp của trường em. Những trưa hè êm ả, được ngắm hoa tràm rơi thật thích thú biết bao nhiêu.

Tả cây có bóng mát – Cây đa

Sừng sừng sân đình làng là một cây đa cổ thụ lớn. Không biết cây đa đã ở đây từ bao giờ nhưng nó đã trở thành một phần không thể thiếu ở nơi đây.

Thân cây to và có nhưng tán dài vươn rộng, phủ rợp cả sân đình. Không biết cây đã qua bao mùa lá rụng nhưng từ khi em ra đời cây đã to lớn vô cùng. Nhìn từ xa, cây như một mái nhà xanh bao phủ hết những khoảng trống bên dưới. Thân cây to lớp vỏ nâu sần sùi, hai người vòng tay ôm không xuể. Cành cây đâm ra từ phía, có những cành đâm thẳng lên trời, vì vậy mà cây có tán lá rộng vô cùng. Lá đa to bằng lòng bàn tay, có màu xanh sẫm. Trên tán cây, tiếng chim ríu rít bởi có rất nhiều loài chim về đây làm tổ. Rễ đa dài và nổi ngoằn ngoèo trên mặt đất như những con rắn hổ mang khổng lồ. Trên cành đa phủ xuống những nhánh rễ dài, nhìn như chiếc rèm thưa xung quanh gốc đa già cổ kính. Nhìn cây đa, em cứ ngỡ là một vị thần đang ngày đêm bảo vệ cho quê hương em, luôn mang đến cuộc sống yên bình và tràn ngập tiếng cười.

Cây đa to lớn và tạo thành bóng mát dài, hàng ngày, những bác nông dân sẽ chọn vị trí dưới gốc đa để nghỉ ngơi giữa buổi vụ mùa. Bóng đa tỏa mát cả sân đình, làm dịu đi cái oi nồng ngày hạ, bởi vậy nơi đây cũng là chốn vui đùa của trẻ thơ. Những ngày hè oi ả tưởng chừng không ai muốn đặt chân ra ngoài thì nơi đây lại vô cùng đông vui, náo nhiệt. Nơi gốc đa làng ấy cũng tổ chức biết bao sự kiện, lễ hội của làng xóm, là nhân chứng lịch sử của mảnh đất quê từ bao đời. Gốc đa ấy tự bao giờ đã trở thành hình ảnh quen thuộc và gần gũi đến thế, là biểu tượng cho làng quê, cho nông thôn Việt Nam.

Gốc đa làng cổ kính là một hình ảnh em sẽ mãi không bao giờ quên. Dù mai sau có đi xa thì em sẽ mãi không quên bóng mát của bác tre già, sẽ mãi không quên những ngày thơ ấu nô đùa dưới gốc cây và cũng mãi không quên được những kỉ niệm gắn bó với quê hương, với cây tre bến nước, với bạn bè gia đình nơi quê hương.

Tả cây có bóng mát – Cây phượng

Giữa sân trường tôi, đứng sừng sững một cây phượng đang nở rộ những đóa hoa đỏ thắm. Tôi không biết nó được trồng từ bao giờ, chỉ biết rằng, khi tôi mới đặt chân vào trường đã thấy nó đứng đấy như một chàng hiệp sĩ hiên ngang, che chắn nắng mưa cho tụi nhỏ trường tôi.

Cây phượng đã già lắm rồi. Thân cây đã chuyển sang gam màu xám có nhiều đốm trắng bạc vì cao tuổi. Nó giương những cánh tay che chở cho chúng tôi khỏi những tia nắng gay gắt của mùa hè đổ lửa. Dưới gốc cây, nổi lên những cái rễ lớn, ngoằn ngoèo, uốn lượn như những con rắn đang trườn vào bóng râm bóng mát. Phía trên là tán lá như một cái lọng khổng lồ. Tôi không biết ai đã đan những cành cây lại với nhau mà thành cái lọng khéo đến như vậy. Những chú ve thường ẩn mình trong vòm lá phượng và cất tiếng kêu ra rả suốt ngày.

Giữa khoảng trời mênh mông, những đóa hoa phượng đỏ rực nổi bật lên, rực thắm và dễ thương. Vào giờ ra chơi, những cánh hoa phượng được các bạn gái tách ra thành những chú bướm xinh xinh. Sau những trận mưa rào, hoa phượng rơi rải rác khắp sân trường tựa như cả mặt sân được trải lên một tấm thảm màu đỏ tươi, ánh lên dưới tia nắng mặt trời. Cây phượng thay lá quanh năm. Mùa đông, cây rụng hết lá, phô ra những cành trơ trụi, khẳng khiu. Nhưng sang xuân, chồi non lại nhú ra, phủ một màu xanh tươi mát cho cây. Mỗi lần như thế dường như tuổi thanh xuân lại trở về với cây phượng già, xóa đi sự già nua đã in hằn lên thân hình của nó. Sau đó không lâu, ở khắp sân trường hình ảnh của mùa hè lại được vẽ lên bằng những chùm hoa đỏ thắm. Nó đem lại niềm vui sướng, háo hức cho tuổi học trò.

Mùa hè lại đến và những cánh phượng như những cánh bướm vẫn nằm trong những trang lưu bút của tụi nhỏ chúng tôi như một dấu ấn kỉ niệm đẹp mà trước lúc chia tay gửi lại cho nhau để nghỉ hè.

Tả cây có bóng mát – Cây bằng lăng

Nếu như trước nhà hàng xóm thường trồng hoa giấy, hoa hồng thì trước cổng nhà em lại là cây bằng lăng xanh tốt. Cây bằng lăng lớn lên và chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của gia đình em.

Cây bằng lăng này được bố em trồng tặng mẹ em, vì vậy, nó thậm chí còn nhiều tuổi hơn cả em. Cây bằng lăng mọc rất cao, cành lá xum xuê che bóng cho cả một khoảng sân và cổng nhà. Nhìn từ xa, cây bằng lăng như một chiếc ô khổng lồ vậy. Mùa xuân, cây đâm chồi nảy lộc. Mùa hè, lá cây xanh mướt, tỏa bóng mát một khoảng trước nhà. Dưới tán cây, bố em có kê một bộ bàn ghế đá để mọi người có thể ngồi hóng gió những khi thời tiết oi ả. Bằng lăng là giống cây thuộc họ thân gỗ vì vậy, nó có thể sống rất nhiều năm bên cạnh con người. Cây cao khoảng hơn một mét sẽ phát triển cành và nhánh rất rộng. Thân cây không to lắm, có màu nâu xám, thỉnh thoảng lại có vài vết mốc trắng bám ngoài vỏ cây. Lá cây xanh đậm mọc đối xứng từ một cành nhỏ. Mặt sau của lá ram ráp vì những đường gân nổi không ngừng vươn ra xa. Những chiếc lá xanh không ngừng lớn lên tạo thành bóng râm mát rượi dưới ánh nắng chói chang của mùa hè. Khi mới nở, hoa bằng lăng có màu tím đậm. Theo thời gian, khi hoa dần tàn đi, cánh hóa sẽ có màu tím nhạt. Hoa bằng lăng có nhụy màu vàng óng. Dưới ánh nắng, những chùm hoa đung đưa, khoe sắc khiến em cảm thấy thật lung linh. Em cũng hiểu được phần nào lý do mẹ em yêu thích loài hoa này. Mẹ thường bảo: “Màu tím là biểu tượng cho sự thủy chung!” Em sẽ luôn ghi nhớ điều này và luôn yêu thích loại cây có hoa màu tím này.

Tả cây có bóng mát – Cây me

Vào những ngày tháng ba trung tâm mùa khò ở miền đất Nam Bộ này, nắng như thiêu như đốt., Tan học trở về nhà, tụi học trò chúng em thường tụm năm tụm bảy nghỉ lại dưới gốc cây me tây để tránh cái nắng chói chang ấy, Chính gốc cây có bóng mát này đã ghi lại không biết bao nhiêu những kỉ niệm đẹp của tuổi học trò.

Có lẽ ai đó trước đây khi trồng cây me này đã tính toán khá chu đáo cho tụi trẻ chúng em có chỗ dừng chân nghỉ lại trên một đoạn đường bốn cây số cuốc bộ khi gặp cái nắng gay gắt của mùa khô. Nhìn từ xa, cây mẹ tây đứng sừng sững bên vệ đường như một cây cổ thụ xòe tán lá sum suê che mát cả một khoảng đất rộng. Đến gần em, càng thấy dáng vóc đồ sộ và vĩ đại của nó. So với những cây phi lao, bạch đàn, xà cừ… dọc theo vệ đường gần đó thì nó vượt hẳn cả kích thước lẫn bóng che. Mọi người đi qua đây, dù vội vã đến đâu cùng muốn dừng lại mươi lăm phút để tận hưởng cái không khí dìu dịu từ cái phòng “điều hòa nhiệt độ” ngoài trời này và tránh cái nắng tháng ba như đổ lửa của mùa khô.

Gốc cây ước chừng hai vòng tay người lớn ôm không xuể. Những chiếc rễ to, nhỏ đủ cỡ bò lan trên mặt đất dùng làm ghế ngồi cho khách đi đường, nay đã nhẵn bóng lên nằm phơi mình như những con rắn khổng lồ trong bóng râm mát. Thân cây thẳng đứng từ mặt đất lên chừng bốn mét mới đâm chĩa thành ba nhánh lớn đều nhau, tạo nên một cái vòm tròn như cái dù phi công màu xanh lục. vỏ cây xù xì, màu nâu xám. Một vài khách đi đường, có lẽ muốn lưu giữ lại đây một kỉ niệm nào đó ở gốc cây này nên đã dùng dao khắc trên vỏ cây ngày, tháng, năm và chữ kí loằng ngoằng họ tên của mình.

Tít trên cao, tán lá sum suê xòe rộng ra ấy là nơi những chú chích bông, chào mào, sáo sậu… thỉnh thoảng thường tụ tập về đây dự “hội diễn ca múa nhạc”. Đến mùa ra hoa, cái vòm xanh lục khổng lồ này được điểm tô vô vàn những chấm nhỏ li ti màu hồng tím, trông mới tuyệt diệu làm sao! Cứ tưởng vòm lá như một tấm vải hoa sặc sỡ đủ màu, căng phồng lên giữa khoảng trời trong xanh vời vợi. Cây me tày là điểm tụ hội của lụ học trò chúng em sau buổi tan học. Ngồi dưới gốc me tây, giữa cái nắng chói chang của mùa hạ mới cảm thấy mát mẻ và dễ chịu đến nhường nào! Những trò chơi đá cầu, đánh bi, kéo co, banh đũa… đều diễn ra sôi động ở đây. Cứ thế, cây me tây gắn bó với chúng em suốt những ngày đi học vói biết bao kỉ niệm vui buồn của tuổi ấu thơ.

Mai đây dẫu có phải đi xa nơi chôn nhau cắt rốn của mình, có ai đó hỏi rằng: “Hình ảnh nào sâu đậm nhất gợi nhớ quê hương?” Lúc ấy, em sẽ không ngần ngại trả lời rằng: “Đó là cây me tây trên đường đến trường”.

Tả cây có bóng mát – Cây gạo

Nắng xuân luôn biết cách sưởi ấm cho đất trời để vạn vật bừng sáng sau giấc ngủ đông. Những tia nắng ấm áp ấy cũng thổi bùng muôn nụ nhỏ trên cành cây hoa gạo thành những đốm lửa đỏ rực. Nhờ thế, cây hoa gạo cổ thụ đầu làng tôi đã khoác một chiếc áo mới vô cùng lộng lẫy.

Nhìn từ xa, cây gạo đỏ rực như một đuốc lớn đang bùng cháy. Quanh năm, cây hoa gạo khoác lớp vỏ nâu đen, xù xì như da cóc. Gốc cây hoa gạo to tròn, phải vài ba người ôm mới xuể. Gốc lồi lõm, sần sùi theo năm tháng. Từ gốc, thân gạo mọc lên thẳng tắp rồi tỏa ra muôn cành lớn nhỏ. Các cành lớn mập mạp nâng đỡ các cành nhỏ. Các cành nhỏ mọc vươn dài ra khắp phía như những cánh tay dang ra đón nắng, đón mưa, đùa vui cùng gió. Một số cành còn tỏa xuống tận gần gốc tạo thành một vòng cung tròn rộng lớn. Mùa này, lá cây hoa gạo khá ít. Những chiếc lá nho nhỏ, xanh non mỡ màng như những ngôi sao xanh lấp ánh bên hoa. Hoa gạo năm cánh đỏ thắm, mịn màng chụm vào nhau ở nhụy. Nhụy hoa cùng màu với cánh nhưng điểm thêm những chấm tím than ti li ở ngọn. Từng bông hoa gạo đỏ đã dệt nên một tấm áo choàng đỏ rực phủ lên cây gạo. Không chỉ có những bông hoa đã bung nở, bao búp phượng vẫn còn e ấp ngủ. Chắc chúng đợi nắng ấm rọi chiếu, đợi đàn chim hót tới đánh thức mới mở mắt xòe cánh. Bông hoa gạo thơm nồng, quyến rũ, gọi bầy chim kéo tới dạo chơi. Từng đàn chim sáo, cu gáy hay quạ đen lũ lượt liệng bay quanh cây gạo. Chú vành khuyên khẽ sà xuống, đậu trên một chiếc cành nhỏ rồi cất vang tiếng hót. Chắc không ít người đã từng nghe:

“Bao giờ cho đến tháng ba
Hoa gạo rụng xuống bà già cất chăn”

Hoa gạo nở rộ, rụng đỏ đầy đường chính là báo hiệu bầu trời đã nắng ấm. Cứ như muôn cánh hoa gạo đỏ rực đã gọi sự ấm áp đó về với làng xóm quê tôi vậy.

Tả cây có bóng mát – Cây sấu

Cây sấu toả bóng xanh mát đường phố Hà Nội.

Có cây sấu cao, to đến hai mươi mét, ba mươi mét, cành lá um tùm, xanh rì quanh năm. Sấu trùm lên đường phố. Sấu trùm lên cả mái nhà cổ. Trong mưa xuân, lá sấu như thì thầm. Trong mưa ngâu, sấu chín rụng lộp độp trên mặt đường, có lúc quả sấu rụng trúng đầu cậu học trò nhỏ.

Lá sấu mọc so le, xanh mượt mà, láng bóng. Hoa sấu nhỏ lăn tăn, màu vàng xanh hơi trắng, mọc thành chùm ở cành nhánh, ngọn cây. Mùa hè, sấu khai hoa trong làn mưa bụi. Hoa sấu kín đáo lấp ló trên cành cao, trong chùm lá xanh. Đầu tháng năm, từng chùm sấu bằng hạt ngô, bằng đầu ngón tay út, xanh thắm một màu, ngó cổ qua kẽ lá, mỉm cười với nắng hè. Quả sấu hình cầu, vỏ dày xanh bóng. Tháng sáu, tháng bảy là mùa sấu chín. Quả sấu chúi màu vàng nhạt, có vị chua chua, cùi dày, trắng nõn và chỉ có một chiếc hạt màu nâu nhạt.

Sấu dầm đường bán quanh cổng trường học thật hấp dẫn và đông khách. Lúc nào cũng thấy bốn, năm cô cậu học trò Vày quanh lọ sấu dầm đường của ông già nói tiếng lơ lớ. Sấu là một món ăn dân dã được nhiều người ưa thích: canh chua sấu nấu cá quả. Trên đường đi học về, vừa đi vừa nhặt sấu rụng, gói giấy đem về nhà làm kỉ niệm, là thú vui của chúng em.

van-ta-cay-coi.jsp

Trích nguồn: Cao đẳng Tài nguyên và Môi trường miền Trung
Danh mục: Văn mẫu lớp 5

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button