Tả đồ vật gắn bó với em hay nhất (8 mẫu)



Tả đồ vật gắn bó với em hay nhất (8 mẫu)

Đề bài: Tả đồ vật gắn bó với em hay nhất (8 mẫu)

Tả đồ vật gắn bó với em (mẫu 1)

“Lửa nung gan ruột

Trời đêm sáng bừng

Gan ruột mà đứt

Đêm tối như bưng”

Các bạn có biết đó là cái gì không? À, đó chính là bóng đèn. Học sinh chúng ta ai ai cũng sẽ có một chiếc đèn học thân thuộc. Mỗi tối, chiếc đèn học của tôi luôn chăm chỉ học bài cùng với tôi.

Chiếc đèn học mẹ mua cho tôi từ hồi tôi chuẩn bị đi học lớp Một. Thoạt nhìn, tôi đã rất ấn tượng với vẻ cưng cứng và xanh biêng biếc của chiếc đèn. Chiếc đèn cao khoảng 40 cm, được làm bằng nhựa cứng. Bao năm nay, đèn chỉ khoác một chiếc áo duy nhất mày xanh lam biêng biếc. Nhìn chiếc đèn, trong tôi lại nhớ đến bản đồ đất nước Việt Nam với ba miền Bắc – Trung – Nam. Nhưng khác với dải đất hình chữ S, chiếc đèn cong cong như hình chữ C. “Miền Nam” của chiếc đèn là phần đáy vững chắc hình hộp chữ nhật. Ở chính giữa bề mặt có hai nút công tắc cảm ứng, bật – mở và điều chỉnh độ sáng. Tôi đã dán những hình dán ngộ nghĩnh quanh bề mặt này. Một chiếc dây cắm nối liền phía đáy. Đây là một bộ phận không thể thiếu của đèn, bởi không có phích cắm điện sẽ chẳng có bất cứ sự thắp sáng nào cả. Phần đáy nâng đỡ thân đèn và bóng đèn. Thân đèn là một ống tròn dài, cong cong như một chiếc đũa bị uốn cong. Bên trong đó là mạch điện đưa tới bóng đèn. Thân đèn nối liền đáy và bóng, chẳng khác nào dải đất nhỏ hẹp miền Trung nối liền Nam Bắc. Tôi có thể điều chỉnh bóng đèn cao, thấp nhờ khớp nối được thiết kế đặc biệt. “Miền Bắc” của chiếc đèn là phần bóng đèn. Chao đèn giống hình một cái loa, che chắn, bảo vệ bóng đèn bên trong. Bóng đèn được làm bằng thủy tinh, hình tròn hơi thuôn gắn liền với chao đèn. Chỉ cần ấn nút bật, bóng đèn chợt sáng rực. Hằng tối, đèn như hiểu tôi cần chăm chỉ học hành nên miệt mài chiếu sáng cho tôi. Dưới ánh đèn này, bao nét chữ, bao bài học, bao phép toán đã gắn liền với tôi.

Tôi rất thích chiếc đèn học của mình. Suốt những năm học vừa qua, đèn đã đồng hành cùng tôi như một người bạn thầm lặng. Tôi sẽ giữ gìn chiếc đèn cẩn thận để ánh sáng của nó chẳng bao giờ lụi tắt.

Tả đồ vật gắn bó với em (mẫu 2)

Nhà em có một chiếc đồng hồ báo thức để bàn đã cũ, từ mấy năm nay nó vẫn đứng ngay ngắn ở một góc bàn uống nước và đã trở thành người bạn thân thiết, gắn bó với gia đình em từ nhiều năm qua.

Chiếc đồng hồ đó do Việt Nam sản xuất, đây là vật kỉ niệm của bố em được một người bạn thân tặng cách đây vài năm nên ai trong gia đình em cũng trân quý nó. Đồng hồ dài và dày mình, cầm hơi nặng tay. Vỏ đồng hồ bằng nhựa trắng, mép ngoài được mạ vàng. Phần nhựa ít bị trầy xước nhưng phần mạ vàng đôi chỗ đã bị hoen ố và tróc lớp mạ rồi.

Nó đứng bằng ba chân, hai chân trước mạ vàng còn chân sau bằng nhựa. Phía bên trong tấm kính trắng trong là hộp số với các con số từ 1 đến 12 màu đen, sắp xếp đều nhau thành một vòng tròn, ở giữa là trục số. Bên cạnh trục số, ở phía bên phải có một ô vuông nho nhỏ mạ vàng có bảng số chỉ ngày, xung quanh viền ô vuông là đường mảnh trang trí ô vuông màu vàng rất đẹp.

Ba chiếc kim đồng hồ có độ dài ngắn khác nhau và tốc độ di chuyển cũng không giống nhau: Kim giờ dài nhất, được khoác trên mình bộ áo màu xanh đen, thỉnh thoảng mới nặng nề nhích từng bước một. Kim phút to hơn, ngắn hơn và cũng bước đi rất chậm chạp, chỉ có chú kim giây mảnh dẻ và nhỏ nhất nhưng lại quay nhanh nhất, dường như lúc nào chú cũng quay liên tục không ngừng nghỉ. Phía sau là hộp nhỏ đựng pin rất gọn gàng và các nút đen nhỏ để chỉnh giờ, hẹn giờ báo thức.

Chiếc đồng hồ lúc nào cũng đứng đó lặng im theo dõi, ngắm nhìn mọi người, mọi vật trong nhà. Tiếng tích tắc đều đặn lúc vắng lặng vang lên nghe rất rõ ràng, vui tai. Đồng hồ luôn làm việc chăm chỉ, cần mẫn không lúc nào nghỉ ngơi. Mỗi sáng, vào lúc 6 giờ, bác kêu reng reng một hồi dài gọi cả nhà thức giấc. Tiếng gọi của bác ta đanh gọn, dứt khoát, hối hả, thúc giục nên chẳng bao giờ nhà em dậy trễ và luôn làm việc khoa học, giờ giấc quy củ.

Tả đồ vật gắn bó với em (mẫu 3)

Trong nhà em có rất nhiều đồ vật mà em thích. Nào là bộ bàn ghế đón khách giữa nhà, cái ti vi bao nhiêu chương trình hay, cái đài ra-đi-ô hát sang sảng. Trong các đồ vật đó, em vẫn thích nhất và gắn bó trung thành với cái tủ lạnh mà bố em mua từ khi em mới được 5 tuổi.

Ôi! Chiếc tủ lạnh này thật bền. Nó rất là to, nặng khoảng 50 lít. Bố đặt nó ở dưới nhà bếp để thuận tiện cho việc nấu cơm hàng ngày của mẹ. Chà, nó chọn nơi góc bếp và chễm chệ ngay ở đó. Mẹ em cũng rất ưng ý và tán thành với cách để tủ lạnh của bố, mẹ bảo để nơi này thuận tiện rất nhiều.

Chà, Nó thật lịch lãm, khoác lên mình một chiếc áo màu trắng. Trên cái nền trắng ấy là điểm những hình hoa quả ngon lành bắt mắt thật đẹp. Có nó ở góc bếp thật phù hợp với không gian nhà bếp của nhà em. Chiếc tủ lạnh này thuộc hãng Samsung với đủ tiện ích đối với gia đình em. Chiếc tủ lạnh có hai ngăn. Một ngăn để làm đá. Ngăn dưới rộng và to hơn nên mẹ để đồ ăn thức uống vào ngăn đó. Trên cánh tủ lạnh còn có tay cầm thuận tiện cho việc khép vào mở ra.

Khi mở chiếc tủ lạnh ra, em thấy có rất nhiều cái hộp to, nhỏ màu trắng để mẹ em đựng rau củ quả vào trong hộp. Bên trong cánh tủ còn có nhiều khoang để đựng nước uống. Khi mở tủ ra, em thấy cái ánh sáng gì đó từ trong tủ phát ra. Nhiều khi trên thành tủ có những lớp tuyết dày, trắng như bông. Ngăn trên nhỏ như cái hòm nên để làm đá. Tốc độ làm đá rất tốt. Ngăn dưới to hơn, nên đựng rau quả củ giữ được độ tươi cho rau quả rất tốt.

Cái tủ lạnh rất hữu ích. Vào mùa hè nóng bức, đi học về được uống những chai nước mát từ cái tủ lạnh thấy thật sảng khoái. Tủ chứa được rất nhiều đồ ăn thức uống. Bác Khanh gần nhà em, còn xin để nhờ đồ ăn, rau thịt. Tết vừa rồi nhà em mua rất nhiều đồ ăn còn thừa, đem để vào tủ lạnh. Làm như thế vừa tiện lợi lại còn tiết kiệm được kinh tế của gia đình em.

Từ khi có chiếc tủ lạnh này, mẹ không còn lo sợ thức ăn bị thiu hay bị ôi hỏng nữa. Nhờ có chiếc tủ lạnh mà gia đình em luôn được thưởng thức những bữa cơm vừa ngon lại rất tốt cho sức khỏe. Em sẽ giữ gìn nó thật cẩn thận và hay lau chùi cho nó luôn được sạch sẽ

Tả đồ vật gắn bó với em (mẫu 4)

Một buổi sáng tôi đem đồ không dùng vào nhà kho. Đồ đạc ở đây đã bụi bặm và chất đống rồi. Bỗng tôi va chân vào một đồ gì đó, Cúi xuống, đó chính là một con lật đật. Món quà vô giá của tuổi thơ tôi.

Đó là vào năm tôi ba tuổi, bà đã tặng tôi một con lật đật bằng nhựa. Nhà tôi khi ấy không phải khá giả gì, nên con lật đật cũng rất bình thường và đơn giản thôi. Con lật đật không to lắm, nó có hai phần. Lật đật là hai hình tròn ghép với nhau. Phần thân chỉ như một quả bưởi nhỏ ráp với phần đầu như một quả cam. Con lật đật mặc chiếc áo màu đỏ chót. Trên đầu có một nhúm tóc mái, đôi mắt nó đen nháy và chữ chớp chớp mỗi khi đung đưa cả người. Đôi mà của lật đật được tô hồng, đôi môi thì màu đỏ xinh. Khuôn mặt lật đật lúc nào cũng tươi cười, vui vẻ.

Con lật đật có một điều rất thú vị: dù tôi có đẩy nó như thế nào đi chăng nửa: đẩy trước, về sau, bên này, bên kia, … Nó ngả nghiêng rồi lại đứng thẳng lại như ban đầu. Ban đầu tôi vẫn cố làm ngã nó, nhưng rồi lại bỏ cuộc. Và nó đứng lên với một nụ cười rất tươi, khuôn mặt đầy tự tin.

Ngày tôi còn nhỏ, tôi rất hay khóc nhè: bị ngã một chút cũng khóc, bị trêu cũng khóc, vì thấy con gì sợ cũng òa lên khóc, … Hôm ấy, tôi lại khóc chỉ vì tự tôi làm tôi ngã trên sàn. Bà đã mang con lật đật ra trước mặt tôi. Sự tò mò về món đồ chơi lạ và xinh xắn thu hút tôi. Bà đẩy con lật đật tứ phía, nhưng nó lại đứng lên. Bà bảo, tôi cũng phải như thế. “Không ai là không bao giờ ngã cả. Nhưng ngã thì vẫn có thể mỉm cười và đứng lên, như con lật đật vật. Cháu bà sau này, cất nước mắt đi, phải sống như lật đật nhé”.

Lúc ấy, tôi không hiểu chuyện, chỉ biết lật đật làm được thì tôi cũng phải làm được. Vì quyết không để thua lật đật mà tôi đã cố gắng mạnh mẽ, không khóc nữa. Tôi cũng thường xuyên cầm lật đật đi chơi, đến ngủ tôi cũng ôm lật đật cùng ngủ. Một thời tôi đã gắn bó tha thiết như thế.

Con lật đật bây giờ người bám đầy bụi. Chiếc áo đỏ tươi đã bị phai mờ, một chiếc mắt của lật đật cũng bị hỏng. Những món đồ chơi khác dần thay thế cho lật đật, và tôi cũng dần quên đi hình ảnh bà. Người bà đã gắn bó với tuổi thơ, với những bài học quý giá của tôi, đã dạy tôi sống đẹp, sống tốt như ngày hôm nay. Nhìn con lật đật, tôi lại nhớ những ngày bé, nhớ bà tôi hơn.

Con lật đật đã được đặt ở bàn học trong phòng tôi. Dù nó chẳng đẹp, chẳng mới nhưng nó sẽ là động lực để tôi luôn phấn đấu, không bỏ cuộc.

Tả đồ vật gắn bó với em (mẫu 5)

Từ lúc bước vào học lớp một thì mẹ em cũng đã mua cho em một đèn học để cho em có đủ ánh sáng khi học bài về nhà. Chiếc đèn bàn ấy đã gắn bó với em từ đó đến nay, nó là một đồ vật thật gọn gàng và xinh xắn biết bao nhiêu.

Chiếc đèn học của em được đặt ở ngay trên chiếc bàn học cạnh bên cửa sổ nhìn ra vườn cây. Chiếc đèn học của em có màu đỏ, nó được lắp bởi bóng đèn có 25W mà thôi, theo bố em bảo thì bóng với độ sáng như thế này là rất tốt cho mắt của con, không lên lấy bóng sáng quá nó sẽ làm cho mắt lúc nào cũng phải điều tiết nên rất dễ gây ra cận thị.

Chiếc bóng đèn của em lại có được một cái đế rất chắc chắn để giữ cho đèn không bị đổ. Hơn nữa với thiết kế cái cổ đề có thể quay đi quay lại đề cúi xuống gần hay cho lên cao cũng rất dễ dàng và thuận tiện biết bao nhiêu. Nhưng em lại không thấy được công tắc của chiếc đèn này ở đâu, hỏi ra mới biết đó chính là chỉ cần chạm nhẹ vào cái vỏ bao phủ bóng đèn, đó được gọi là cái chùm.

Cái chùm được làm bằng kim loại và được sơn màu đỏ, khi em chạm vào một thì chiếc bóng bật lên những ánh sáng còn yếu, chạm tiếp lầm hai bóng lại càng sáng thêm nữa, cho đến lần thứ 3 cũng vậy. Thế rồi em chạm đến lần thứ 4 thì bỗng nhiên tắt ngấm. Em rất thích chiếc đèn này nó đã giúp em học tốt hơn rất nhiều.

Em rất yêu cái đèn học này, nó đã trở thành người bạn thân thiết cùng em sớm tối học hành. Ánh sáng thật dịu mắt của ngọn đèn bàn sẽ dẫn em đi tới ngày mai tươi đẹp.

Tả đồ vật gắn bó với em (mẫu 6)

Trong căn phòng của em có rất nhiều đồ đạc có những công dụng khác nhau: chiếc đèn học giúp em học bài mỗi tối để em không bị cận, giá sách giúp em giữ những cuốn sách của mình để không bao giờ bị mất hay lộn xộn… Trong số tất cả, em thích nhất là chiếc đồng hồ báo thức đã gắn bó theo em từ ngày em học lớp Một.

Chiếc đồng hồ ấy là món quà mẹ đã mua tặng cho em nhân ngày em vào lớp Một. Em đặt nó nằm cẩn thận trên chiếc tủ gỗ đầu giường để tiện cho việc thức dậy đúng giờ mỗi buổi sáng. Nhờ có nó mà em chẳng bao giờ dậy muộn nữa. Chiếc đồng hồ được làm bằng nhựa nên rất nhẹ và dễ cầm lên nhưng em luôn rất cẩn thận và nâng niu nó, chẳng mấy khi cầm nó lên mà đùa nghịch cả bởi em vẫn luôn nhớ mẹ nói rằng đồng hồ làm từ nhựa nên cũng dễ vỡ lắm, chỉ cần rơi xuống đất thôi là nó sẽ hỏng hóc ngay.

Chiếc đồng hồ có màu chủ đạo là màu xanh nước biển pha màu xanh da trời khiến em có cảm giác mỗi lần nhìn vào đều rất thoải mái và yên bình bởi màu xanh ấy là màu tượng trưng cho hòa bình mà. Đồng hồ có mặt hình tròn màu trắng rất sáng sủa và được trang trí đơn giản nhưng chính vì thế lại vô cùng dễ nhìn, dễ quan sát. Những con số trên mặt đồng hồ không phải là những chữ số La Mã như chiếc ở dưới phòng khách nhà em mà là những chữ số quen thuộc em vẫn thấy hằng ngày, rất dễ nhìn và nhận biết giờ giấc. Những con số ấy có màu đen đậm nên dù có bị cận nhưng em vẫn nhìn được khá rõ chúng.

Ở phía sau chiếc đồng hồ có một cái giá đỡ bằng kim loại sáng bóng để chống cho chiếc đồng hồ giữ được thăng bằng, không bị ngã ngửa về sau. Ở gần dưới là phần đựng pin. Chỉ cần tháo nắp ra là em có thể tháo và lắp pin một cách dễ dàng. Chiếc đồng hồ này chạy bằng pin, mỗi khi hết pin là em lại thay pin cho nó, kim giây, kim giờ, kim phút lại làm việc chăm chỉ như ngày nào.

Kim giờ, kim phút, kim giây được em ví thành những người thân trong gia đình đồng hồ và gọi chúng bằng cái tên vô cùng dí dỏm đáng yêu: kim giây chạy nhanh nhất chính là bé út trong nhà, kim phút chạy nhanh hơn là anh, còn kim giờ – kim chạy chậm nhất chính là bác lớn. Mỗi buổi sớm, cứ đúng 6 giờ là đồng hồ lại vang lên tiếng chuông đánh thức, kéo em tỉnh dậy khỏi giấc mơ say nồng. Em thích âm thanh ấy lắm bởi nó to vừa phải và không quá chói tai. Mỗi cuối tuần, em đều nhờ bố kiểm tra chiếc đồng hồ để xem nó có hỏng hóc gì không để còn cứu chữa kịp thời nữa.

Chiếc đồng hồ báo thức là người bạn chăm chỉ và nghiêm khắc của em mỗi sớm. Em rất thích chiếc đồng hồ này bởi nó không chỉ giúp em thức giấc đúng giờ mà còn là món quà của mẹ dành tặng cho em nữa. Em sẽ bảo vệ nó cẩn thận để nó không bị hỏng hóc gì.

Tả đồ vật gắn bó với em (mẫu 7)

Một hôm đi chợ cùng ngoại, em thấy người ta bày bán nhiều con heo đất ngộ nghĩnh, rất đẹp. Em trầm trồ: “Heo đất đẹp ghê, ngoại ha.”. Ngoại không nói gì, chỉ cười. Không ngờ ngay hôm sau, ngoại mua chú heo đất về, đặt nó nằm trên tủ sách của em. Đi học về, nhìn thấy chú heo đất trên tủ, em reo lên sung sướng, chạy ra nhà sau tìm ngoại để cảm ơn ngoại.

Chú heo đất to bằng cái ấm tích, hình dáng giống chú heo vẽ trong tranh Đông Hồ. Lưng chú heo sơn màu hồng sen, láng bóng. Bụng chú heo để trần màu mộc hồng hồng của đất nung, không tô vẽ gì. Đầu chú heo vẽ tai, mắt bằng mực tàu màu đen. Mũi của chú được làm nhô ra, sơn đỏ ở cả hai lỗ mũi. Hai tai chú heo đất như hai chiếc lá nhú lên. Hai má heo hồng hào như tô phấn.

Khuôn mặt chú heo đất thật dễ thương. Với nét vẽ vô cùng biểu cảm của người thợ làm đồ gốm, khuôn mặt chú heo dường như cũng biết vui, biết buồn vậy. Cái thân hình tròn phệ của chú heo đứng vững vàng nhờ bàn chân được nặn bằng phẳng. Đuôi chú heo là một nét vẽ uốn cong rất điệu đàng. Mông chú heo tròn trĩnh. Trên mông trái của chú, người thợ làm đồ gốm đã xẻ một rãnh nhỏ chỉ đủ để xếp tờ giấy bạc nhét vào bụng heo.

Heo đất dùng để đựng tiền tiết kiệm. Ngoại dặn em phải cho heo đất “ăn”, không thì heo “đói”.Do vậy, mỗi ngày em đều tiết kiệm tiền mẹ cho ăn quà, để cho heo đất “ăn”. Chú heo đất, ngoài việc là “ngân hàng tiết kiệm” của em, chú còn là một món đồ chơi để em ngắm nhìn thích mắt. Khuôn mặt chú heo đất xinh xinh, lí lắc và ngô nghê thật đáng yêu. Chú heo đất làm sáng một góc tủ buýp-phê. Em phải giữ gìn chú cẩn thận để chú khỏi vỡ tan. Một năm tiết kiệm bớt tiền quà, em có thể mua sắm dụng cụ học tập, cũng giúp mẹ đỡ tốn nhiều tiền. Như thế, chú heo của em thật đắc dụng.

Em rất cảm động trước món quà của ngoại dành cho em. Chú heo đất chỉ là ý thích cỏn con nhất thời của em. Thế mà ngoại lưu tâm và mua tặng nó cho em. Chú heo đất là tình cảm yêu thương ngọt ngào của ngoại. Em hứa học hành chăm ngoan để ba mẹ vui lòng, cũng là đền đáp tình yêu thương của ngoại dành cho em. Từ đó đến nay em vẫn luôn giữ gìn chú heo đất cẩn thận và gắn bó với nó để tiết kiệm tiền, tập thói quen chi tiêu hợp lí.

Tả đồ vật gắn bó với em (mẫu 8)

Chủ nhật tuần nào cũng vậy, em cũng đều cùng mẹ dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng ngăn nắp, cất những món đồ không còn dùng đến vào một chiếc hộp gỗ ở góc nhà. Mỗi lần mở chiếc hộp ấy, em lại nhìn thấy đôi giày nhỏ mà em vô cùng yêu thích. Mặc dù đôi giày ấy đã không còn vừa những lúc nào em cũng yêu quý và trân trọng nó.

Đôi giày ấy mẹ đã mua cho em vào ngày đầu tiên đi học, cùng em bước tới trường trở thành cô học sinh lớp một. Em vẫn nhớ mãi giây phút mà mẹ đã mang đôi giày ấy đến với thế giới của em. Em đã rất vui sướng, nhảy lên vì thích thú và liền ướm thử luôn vào đôi bàn chân của mình. Đôi giày nhỏ rất xinh mang cỡ số vừa khít với đôi bàn chân be bé của em.

Nó có màu xanh nước biển nhàn nhạt lại được đính thêm một bông hoa màu đỏ nhỏ xinh ở phía trước rất nổi bật và điệu đà. Phía bên trên của giày có một chiếc dây quai nhỏ màu xanh. Chiếc dây nhỏ nhưng lại có lợi ích lớn lắm nhé. Nó giúp em có thể thoải mái chạy nhảy, vui đùa mà không lo tuột khỏi chiếc giày. Đặc biệt đôi giày được làm bằng vải rất mềm đi vào rất êm chân, không hề bị đau và có đế bằng cao su không phẳng lì mà có những đường vân giúp em không bị trơn trượt.

Đôi giày đi lên chân em đẹp lạ thường, cứ như thể nó thiết kế dành riêng cho em vậy. Mỗi lần diện đôi giày ấy các bạn trong lớp đều khen tấm tắc. Có một lần, trời mưa tầm tã, nước mưa bắn lên tung tóe làm đôi giày bị bẩn. Em đã rất buồn và lo lắng đôi giày sẽ bị hỏng, thế nhưng chỉ cần giặt qua là nó lại mới tinh, đẹp đẽ như trước.

Vậy là đôi giày ấy đã gắn bó với em một thời gian rất dài, là người bạn thân thiết bảo vệ đôi bàn chân của em suốt những năm lớp một. Đến bây giờ dù không còn vừa nhưng em vẫn luôn giữ gìn nó rất cẩn thận.

van-ta-do-vat.jsp

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *