Tục ngữ có câu Im lặng là vàng. Nhưng nhà thơ Tố hữu lại viết (3 mẫu)

Tục ngữ có câu Im lặng là vàng. Nhưng nhà thơ Tố hữu lại viết (3 mẫu)

Tục ngữ có câu Im lặng là vàng. Nhưng nhà thơ Tố hữu lại viết (3 mẫu)

Đề bài: Tục ngữ có câu Im lặng là vàng. Nhưng nhà thơ Tố Hữu lại viết” Khóc là nhục. Rên, hèn. Van, yếu đuối. Và dại khờ là những lũ người câm. Trên đường đi như những bóng thầm nhận đau khổ mà gửi vào im lặng. Mỗi nhận xét trên đúng trong trường hợp nào.

Tục ngữ có câu Im lặng là vàng. Nhưng nhà thơ Tố hữu lại viết – mẫu 1

Việc im lặng hay cất tiếng nói thành lời phụ thuộc vào thời điểm hoàn cảnh của từng người:

+“Im lặng là vàng” dùng đúng trong trường hợp lời nói cử chỉ đem lại những điều không hay, tiêu cực, dễ gây bất hòa thì lúc đó cần im lặng để giữ được tình bạn, tình đoàn kết, cần tránh to tiếng, tránh điều qua tiếng lại không cần thiết…

+Trong đoạn thơ của Tố Hữu thì im lặng dùng đúng khi mình đứng nói cất tiếng bảo vệ sự thật, còn nếu khi đó bản thân mình không biết đứng lên bảo vệ sự thật thì khi đó im lặng là sự hèn nhát, tội lỗi.

Tục ngữ có câu Im lặng là vàng. Nhưng nhà thơ Tố hữu lại viết – mẫu 2

Vàng là một thứ quý trên thế gian, người ta vẫn nói: “quý như vàng”. Câu nói “Im lặng là vàng” mang hàm ý khuyên mỗi người trong giao tiếp nên biết giữ im lặng, không nên tự bộc lộ mình hoặc can thiệp vào công việc của người khác, đó mới là khôn ngoan, chín chắn. Sự đúng đắn của quan điểm ấy chúng ta đã từng phân tích, thừa nhận, ca ngợi rất nhiều. Song điều đó có hoàn toàn chính xác? Liệu có phải khi nào im lặng cũng là đúng đắn, tốt đẹp?

Trong cuộc sống, bên cạnh những cái hay cái đúng còn có những quan điểm, lời nói, hành động… sai trái cần lên án, tố cáo. Trong cơ quan, công sở có những kẻ tham ô, hối lộ. Ngoài đường ngoài chợ, có những tên buôn lậu, cướp giật. Trong lớp học, có những hành động tiêu cực trong kiểm tra, đánh giá… Lúc ấy, nếu im lặng tức là đã tiếp tay cho cái ác, cái sai trái hoành hành. Lúc ấy im lặng là vô trách nhiệm, hèn nhát.

Cũng có khi, trên đường có một cụ già đang run rẩy trước dòng người xuôi ngược, trong khi bạn đang lưỡng lự thì đã có một bạn khác nhanh chân hơn giúp cụ qua đường. Vậy là chỉ vì im lặng bạn đã lỡ mất cơ hội làm một việc tốt. Trong lớp học, thầy giáo đưa ra câu hỏi, bạn im lặng tức là đã đánh mất cơ hội để cất lên “tiếng nói của mình”, cơ hội để thể hiện, cơ hội để thử sức. Những cơ hội, thời cơ nếu ta để lỡ thì sẽ mất đi vĩnh viễn. Khi ấy, im lặng là dại dột, ấu trĩ.

Im lặng trong một cuộc thảo luận, tranh luận của tập thể để đi đến thống nhất một vấn đề chung còn nói lên con người bạn nó thiếu quan điểm biết nhường nào. Khi ấy, bạn rất dễ trở thành ba phải trong vô vàn những quan điểm, xu hướng.

Như vậy là trong cuộc sống, cần phải biết xác định hoàn cảnh để im lặng hoặc phá vỡ im lặng đúng thời điểm.

Tục ngữ có câu Im lặng là vàng. Nhưng nhà thơ Tố hữu lại viết – mẫu 3

Tục ngữ có câu “Im lặng là vàng”, nhưng nhà thơ Tố Hữu lại viết: “Khóc là nhục. Rên, hèn. Van, yếu đuối. Và dại khờ là những lũ người câm. Trên đường đi như những bóng thầm nhận đau khổ mà gửi vào im lặng”. Hai quan điểm ấy tưởng như mâu thuẫn nhau nhưng thực ra không phải. Bởi trong mỗi hoàn cảnh khác nhau, trong cách ứng xử, con người sẽ thấy hai quan điểm ấy cùng đúng.

Trước hết, cần làm rõ câu tục ngữ: “Im lặng là vàng”. “Vàng” vốn dĩ là một vật có giá trị cao. Nói “Im lặng là vàng” nhằm đề cao vai trò của sự im lặng trong cuộc sống của mỗi con người. Thế nhưng ngược lại, câu thơ của Tố Hữu lại cho rằng những “người câm” (bao gồm cả những người không thể nói và không nói) là “lũ dại khờ”, có nghĩa rằng ông đang phê phán những người không biết bày tỏ quan điểm , ý kiến, chỉ biết im lặng, cam chịu, nhẫn nhục. Trong thực tế, hai quan điểm ấy đều giúp con người có kĩ năng trong xử lí, ứng xử các tình huống.

“Im lặng là vàng” là một kinh nghiệm quý báu. Trong cuộc sống, đôi khi sự im lặng sẽ đem lại cho chúng ta nhiều lợi ích hơn. Khi im lặng, ta có thời gian để suy nghĩ nhiều hơn. Hãy thử nghĩ một chút, khi đồng nghiệp nhận xét góp ý về công việc của chúng ta, sẽ thật bất lịch sự nếu chúng ta không im lặng lắng nghe mà chỉ chăm chăm phản bác. Khi chúng ta sai một lỗi nào đó và bị khiển trách, sự im lặng lắng nghe sẽ thể hiện việc ăn năn hối lỗi, ta im lặng khi người khác phát biểu là cách ta tôn trọng người phát biểu và nâng cao giá trị nhân cách của chính bản thân mình. Khi chúng ta làm việc tốt, làm từ thiện chúng ta chẳng cần quảng bá rùm beng, mà lúc đó đôi khi, sự im lặng âm thầm sẽ càng làm tấm lòng ta thêm cao đẹp…

“Im lặng” ở đây không phải đơn thuần là không nói ra mà có ý nghĩa là không làm gì cả. Thế nhưng trong cuộc sống không phải lúc nào “im lặng” cũng là “vàng”. Im lặng trong nhiều trường hợp, như Tố Hữu nói, sẽ là dại khờ. Câu thơ của Tố Hữu thể hiện sự đề cao vai trò của việc bày tỏ quan điểm cá nhân. Trong một nhóm học tập, khi nhận được yêu cầu thảo luận phát biểu ý kiến mà chúng ta cứ im thì khi đó nó không còn là “vàng” nữa mà chỉ thể hiện sự thụ động, yếu kém.. Nếu đi đường gặp tai nạn giao thông hay gian lận trộm cắp, nếu ta im lặng thờ ơ thì chứng tỏ chúng ta đang tiếp tay cho tội ác, bản thân chúng ta sẽ trở thành những người hèn nhát, nhu nhược. Quay trở về quá khứ, nếu như lúc trước, khi chứng kiến đất nước bị thực dân xâm chiếm, nếu như ai cũng không làm gì cả, đất nước sẽ ra sao?. Khi ta chứng kiến một người gặp khó khăn mà bản thân không làm gì cả thì chúng ta trở thành kẻ vô lương tâm, máu lạnh, không có nhân tính. Nếu học sinh phát biểu ý kiến tốt, thay vì khen mà chúng ta lại im lặng sẽ mang lại những tác điều không tốt, học sinh sẽ không tích cực phát biểu, tiết học sẽ trôi qua ảm đạm không có sự sôi nổi. Sự im lặng kéo dài quá lâu sẽ khiến con người không thể hiện được khả năng của mình, không khám phá được bản thân, không phát triển được bản thân, rồi con người sẽ sống lặng lẽ như chiếc bóng lay lắt trong cuộc đời, không có bản ngã.

Cần phải khẳng định rằng “im lặng là vàng” trong nhiều trường hợp là một điều đáng quý nhưng biết lúc nào thực sự cần im lặng lại đáng quý hơn. Chúng ta không thể im lặng trước những tình huống cần tiếng nói hay hành động của chúng ta được. Ngược lại, những lúc cần thiết phải im lặng, cũng không thể cứ khăng khăng bày tỏ quan điểm chỉ vì suy nghĩ “Và dại khờ là lũ người câm”. Hãy biết bày tỏ quan điểm cá nhân và im lặng đúng cách. Chúng ta sinh ra vốn có hai khả năng là lắng nghe và bày tỏ quan điểm qua lời nói. Hãy làm sao để luôn có những cách ứng xử đẹp có như vậy những điều tốt đẹp mới đến với mỗi người.

 

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *